⬅ Trước Tiếp ➡

Rời khỏi đại học thành phố Giang, Lương Hoài Tự lại đến Trường Đình, bận rộn một mạch đến tận tám giờ tối mới tan làm.
Khi anh trở về, Trang Phù Dao đang nhắn tin trêu chọc Donut cùng với Tống Tình trong nhóm chat.
Ngày mai là Thất Tịch, khắp các trung tâm thương mại và mạng xã hội đều tràn ngập quảng cáo lễ tình nhân.
Năm ngoái vào dịp này, Lương Triều Lạc dẫn Thư Nhuận đi Maldives, chuẩn bị cả căn phòng hoa tươi để làm cô bất ngờ. Năm nay là Thất Tịch đầu tiên sau khi tốt nghiệp, Thư Nhuận cũng rất mong chờ xem họ sẽ trải qua như thế nào.
Trang Phù Dao vừa gõ chữ vừa cười.
Lương Hoài Tự nhìn cô một cái, rồi ngăn dì Viên đang chuẩn bị bữa tối “Không cần phiền phức như thế, hâm lại mấy món có sẵn là được rồi.”
Ý là, ông chủ sẽ ăn đồ ăn thừa của cô Trang sao?
Mấy người giúp việc nghe thấy thì kinh ngạc không thôi.
Khi vào bếp hâm lại thức ăn, họ thì thầm hỏi dì Viên “Vậy rốt cuộc cô Trang là gì của ông chủ vậy?”
“Không giống họ hàng, mà cũng chẳng thân mật như người yêụ.. Nhưng cách cô Trang nói chuyện với ông chủ lại rất mạnh miệng, chẳng nể nang chút nào.”
Dì Viên cũng tò mò, nhưng ngoài mặt vẫn lạnh giọng cắt ngang “Lo chuyện mình thôi, coi chừng bị ông chủ nghe thấy rồi đuổi việc bây giờ.”
Nghe đến thế, mấy người họ lập tức im bặt, ai cũng sợ mất công việc tốt này.

Trong bữa ăn, tay phải Lương Hoài Tự vẫn còn bó cố định, tay trái không được linh hoạt lắm nên anh dùng nĩa gắp đồ ăn khá vụng về. Có thể vì dáng vẻ ấy hơi buồn cười nên anh phát hiện ra Trang Phù Dao nhìn anh mấy lần, như muốn nói gì rồi lại thôi.
Lương Hoài Tự cố tỏ ra bình thản, nhưng ánh mắt của cô càng lúc càng trực diện khiến anh hơi mất tự nhiên, đặt nĩa xuống, chuẩn bị lên tiếng.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Trang Phù Dao rung lên mấy cái.
Tống Tình Nỗi buồn vui của loài người chẳng thể tương thông, có người đang ngọt ngào đón Thất Tịch, có người như mình đây thì phải cay đắng đi làm.
Ngay sau đó là một ảnh động emoii khóc lóc bỏ kính râm ra.
Trang Phù Dao cong mày mỉm cười, do bị ảnh đó chọc cười Đi làm gì vậy?
Tống Tình Thất Tịch của mọi người là ngày tăng ca của bọn em. Mai còn phải đi biểu diễn đây này.
Lương Hoài Tự tưởng cô đang nhắn tin với Tần Chính Lâm, liền thu lại ánh nhìn, không hỏi nữa.

Hôm sau là Thất Tịch, trùng vào thứ bảy.
Ăn sáng xong, Trang Phù Dao đeo tai nghe lướt video ngắn, Lương Hoài Tự đang ngồi đọc báo cách cô không xa.
Bất ngờ, tin nhắn của Tần Chính Lâm hiện ra, hỏi hôm nay cô có kế hoạch gì không.
Trang Phù Dao khẽ nhíu mày.
Cô đang phân vân giữa không trả lời hay từ chối thẳng thì Tần Chính Lâm lại gửi thêm Cô Trang, cô không cần cảm thấy áp lực gì đâu, chúng ta xem mắt không thành vẫn có thể làm bạn mà.
Đây là chiêu “lùi một bước để tiến hai bước” mà bạn bè anh ta bày, bắt đầu từ tình bạn rồi từ từ chiếm lấy trái tim đối phương.
Tần Chính Lâm tự tin nắm chắc phần thắng, nhưng Trang Phù Dao lại chẳng hề để tâm.
Bạn bè ai mà chẳng có, sao phải tìm một người đi xem mắt để làm bạn?
Chiêu này cô thấy nhiều rồi, thậm chí đến câu chữ cũng giống hệt.
Đang định nhắn lại thì tin nhắn của Donut hiện ra Chúc các chị em Valentine vui vẻ Em mua hoa tặng mọi người rồi nè


⬅ Trước Tiếp ➡