Mê Đắm Chị Gái
Chương 14:
⬅ Trước Tiếp ➡
"Chị..."
Nghe thấy giọng nói khàn khàn của em trai đã nhuốm sắc thái tìиɧ ɖu͙©, tiếng chuông cảnh báo trong lòng Tô Mộ Tuyết đã vang lên, thằng nhóc này, đừng bảo là muốn ở đây...
Không kịp nghĩ nhiều, cả người Diệp Tiêu Đình đã nhích lại gần, đứng từ phía sau lưng ôm lấy cô. Dươиɠ ѵậŧ dưới hàng đã hưng phấn dựng thẳng lên, chọc vào cái mông mềm mại của Tô Mộ Tuyết, vừa cứng vừa lớn, rõ ràng là đang chờ được hành động.
"Em, em, em, Diệp Tiêu Đình, em muốn làm gì vậy!" Tô Mộ Tuyết nóng nảy, tên nhóc này, không phải muốn làm chuyện này ngay đây đó chứ, thêm mấy hành động vừa nãy của cậu ở tàu điện ngầm, thật là khó nói..."
"Chị..." Diệp Tiêu Đình cúi đầu, đôi môi ấm nóng hôn lên cần cổ non mịn trắng nõn, thiêu đốt lý trí của Tô Mộ Tuyết, "Em muốn làm chị!"
"Thằng nhóc này, em nói bậy gì đấy!" Tô Mộ Tuyết muốn xoay người lại bị cậu ôm chặt, sức lực chênh lệch khiến cô từ bỏ, đành phải dùng giọng nói nghiêm khắc ngăn lại, "Diệp Tiêu Đình, em đừng làm bậy, đây là phòng thử đồ của trung tâm thương mại, lỡ như có người đi vào..."
"Nhưng mà chị..." Đôi môi Diệp Tiêu Đình vừa hôn vừa cắn cổ cô, làn da trắng như bạch ngọc mang theo hương thơm ngọt ngào, làm cho người đã sa vào trong đó không thể kiềm chế, "Bây giờ em thực sự rất muốn chị, bây giờ, ở chỗ này, được không?"
Giọng nói cậu trầm thấp mà khàn khàn, có sự quyến rũ khó tả, Tô Mộ Tuyết cảm thấy mình chỉ cần nghe giọng nói của cậu thôi đã đủ khiến cô say mê, càng không cần nói đến việc quay lại nhìn cậu. Phải biết rằng, khuôn mặt em trai cô làm cho toàn bộ nữ sinh của trường hét chói tai.
Khuôn mặt cầu hoan như vậy, đại khái là khó có người nào có thể cự tuyệt, cho dù... cô là chị của cậu.
"Không, không được..." Giờ phút này, giọng nói kháng cự của Tô Mộ Tuyết ngày càng không có tự tin, lực phản kháng cũng cực kì bé. Phải biết rằng, bây giờ toàn thân cô trần trụi, bị chính em trai ôm lấy bằng tư thế ái muội trong phòng thử đồ chật hẹp, cứ tưởng tượng đến bên ngoài tấm rèm có người khác đi tới đi lui, kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến vậy sớm đã làm cô mềm nhũn vô lực.
Đôi mắt Diệp Tiêu Đình đỏ lên vì du͙© vọиɠ, ôm lấy cô từ phía sau, hai tay bắt lấy đôi song phong mềm mại, bắt đầu xoa nắn, miệng còn nói, "Chị, ngực chị thật lớn, nói thật đi, dáng người hoàn mỹ như vậy là nhờ vào làʍ t̠ìиɦ đúng không."
"Lưu manh." Tô Mộ Tuyết một lần lại một lần bị cậu vuốt ve đùa giỡn bộ ngực mà truyền tới kɧoáı ©ảʍ, miệng vẫn nói lời trái lương tâm, "Tên ngốc này, sờ chỗ nào thế, buông tay cho chị..." Nghe vào tai cũng không có chút thuyết phục nào, giọng nói oán trách mềm mại vào tai Diệp Tiêu Đình chính là xuân dược.
Ngón tay thon dài của Diệp Tiêu Đình xoay vòng ở nhũ hoa, khi thì xoa nắn, khi thì lôi kéo, lực lúc nhẹ lúc mạnh, làm cho Tô Mộ Tuyết không cẩn thận kêu thành tiếng.
"A...ưʍ..."
"Chị, nhỏ tiếng thôi, nếu không nhân viên nghe được sẽ lại vào đây hỏi thăm."
Một bên Diệp Tiêu Đình nhắc nhở, một bên lại vươn tay vào giữa hai chân thiếu nữ.
"Ưm! Em... ngón tay... mau rút ra!" Tô Mộ Tuyết phát hiện mình lại phát ra tiếng, đành phải cắn chặt môi, loại thời điểm này, nếu thực sự khiến cho nhân viên cửa hàng tới đây, hậu quả cô cũng không dám tưởng tượng.
Ngón tay của Diệp Tiêu Đình vẫn đang tiếp tục nỗ lực đi vào phía trong qυầи ɭóŧ, tìm kiếm nơi tư mật của thiếu nữ, cuối cùng, ngón tay cậu cũng tìm được mục tiêu, nhẹ nhàng chạm vào môi âʍ ɦộ mềm mại, lập tức cảm nhận được xúc cảm trơn trượt.
"Chị, chị còn bảo không cần sao, tiểu huyệt đã ướt như vậy~" Diệp Tiêu Đình nói, ngón tay dùng sức một cái, dễ dàng đi vào trong hoa huyệt. Bị con đường chặt kín bao vây làm cậu hưng phấn vô cùng, hận không thể lập tức cắm côn ŧᏂịŧ của mình vào trong.
Nhưng mà, nhớ tới mấy ngày trước mới là lần đầu cô phá thân xử nữ, cần có thời gian thích ứng mới thả chậm tiến độ.
Ngón tay cậu ở tiểu huyệt ướŧ áŧ bắt chước động tác giao hợp mà ra vào, một tay khác tiếp tục xoa nắn hai vυ" mềm mại.
Trên dưới kí©ɧ ŧɧí©ɧ làm toàn thân Tô Mộ Tuyết mềm nhũn, cả người dựa vào Diệp Tiêu Đình, ngoài miệng chỉ nghe được tiếng thở dốc, cũng không nghe được một lời cự tuyệt.
"Chị, nếu chị không thích em làm như vậy, chị..."
Không đợi Tô Mộ Tuyết nói gì, cậu lại lẩm bẩm, "Chị... thôi, kể cả chị có đánh em, em cũng không dừng lại được rồi, em muốn chị, muốn cắm côn ŧᏂịŧ lớn vào tiểu huyệt, làm chị cao trào ở trong phòng thử đồ này..."
Nói xong, đột nhiên bắt tay cô chống đỡ trên tưởng, làm cô nhấc mông lên đối diện với chính mình, tiếp theo dùng sức, kéo qυầи ɭóŧ của cô xuống dưới.
"A, không được, chờ đã..." Tô Mộ Tuyết muốn ngăn cản đã không kịp.
Tiểu huyệt của cô đã hoàn toàn bại lộ trước mặt cậu, Diệp Tiêu Đình bá đạo tách mông cô ra, lộ ra âʍ ɦộ phấn nộn và cúc huyệt đáng yêu, hai huyệt đều vì chủ nhân khẩn trương mà co rút, lúc đóng lúc mở như mời côn ŧᏂịŧ đi vào. Đặc biệt là âʍ ɦộ kia, thủy quang liễm diễm, sớm đã bị trêu chọc tới mức dâʍ ŧᏂủy̠ ròng ròng, hồng thủy tràn lan.
Diệp Tiêu Đình khom người liếʍ hoa huyệt của cô một cái, làm bước bôi trơn cuối cùng, sau đó đỡ côn ŧᏂịŧ của mình, đặt ở cửa huyệt.
Mắt Tô Mộ Tuyết thấy mọi chuyện đã phát triển đến mức này, trong lòng càng thêm sốt ruột, cô biết, đây là cơ hội cuối cùng, nếu cô còn không ngăn cản, cậu thực sự sẽ...
Nhưng cô chưa kịp ngăn cả, côn ŧᏂịŧ của Diệp Tiêu Đình lập tức vững vàng mà tiến sâu vào trong.
"A... a... a..." Tô Mộ Tuyết che miệng lại, sợ âm thanh ái muội sẽ truyền ra ngoài.
Diệp Tiêu Đình thành công mà công thành đoạt đất, đẩy eo một chút, mỗi lần đều dùng sức, chỉ là tốc độ cũng không nhanh, cậu vẫn còn một chút lý trí, nếu tốc độ nhanh quá, âm thanh hai thân thể va chạm cũng sẽ thu hút người bên ngoài.
Vì thế, cậu chậm rãi đi vào bên trong nhục huyệt, mỗi lần đều hoàn toàn cắm vào, trên trán lầm tấm mồ hôi, đây là minh chứng cho việc nhịn xuống du͙© vọиɠ.
Không nghĩ tới, động tác thong thả như vậy đối với Tô Mộ Tuyết lại là một loại kí©ɧ ŧɧí©ɧ mới.
Cô tự mình có thể cảm giác được, nếp uốn trong âʍ đa͙σ bị qυყ đầυ đẩy ra, xẹt qua điểm G, cảm giác tê dài truyền tới toàn thân, nhưng đây vẫn chưa phải là kết thúc, mỗi lần côn ŧᏂịŧ đi vào trong đều sẽ cắm vào chỗ sâu nhất, chạm tới tử ©υиɠ, thật sự rất thoải mái, rất sung sướиɠ, đến mức đôi mắt của Tô Mộ Tuyết đã dần mất đi tiêu cự, điều duy nhất bây giờ cô có thể làm là tận hưởng kɧoáı ©ảʍ tìиɧ ɖu͙© mang lại.
Bỗng nhiên, cả người cô bị xoay lại, côn ŧᏂịŧ vẫn cắm ở tiểu huyệt với tư thế cũ. Diệp Tiêu Đình thích làm cô chính diện như vậy, cậu có thể nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ của cô, khuôn mặt làm cậu mê luyến khao khát.
Nhìn bộ ngực lớn bị mình đâm không ngừng nhảy lên như hai con thỏ trắng, da thịt vì tình cảm mãnh liệt mã nhuộm thành màu hồng, còn có khuôn mặt xinh đẹp vì kɧoáı ©ảʍ mà côn ŧᏂịŧ mang lại, sung sướиɠ tới mức mất đi tiêu cự, hết thảy đều là chứng minh cho sự kết hợp của hai người.
Cậu cúi đầu, mạnh mẽ hôn lấy môi cô.
"Chị, vươn đầu lưỡi ra." Diệp Tiêu Đình nói.
Tô Mộ Tuyết lúc này đã mất đi lý trí, chỉ có thể thuận theo cậu.
Cô vươn lưỡi ra, đầu lưỡi hồng nhạt nhỏ nhắn, câu dẫn Diệp Tiêu Đình cùng vươn lưỡi, hai đầu lưỡi quấn lấy nhau, giao triền lưu luyến, đến lúc tách ra còn mang theo một sợi chỉ bạc.
Đột nhiên, động tác dưới thân Diệp Tiêu Đình nhanh hơn, trung tâm thương mại bỗng phát lên âm thanh quảng cáo, vừa vặn có thể che lại tiếng thân thể va chạm vào nhau trong phòng thử đồ.
"A... a... a..." Tô Mộ Tuyết nhịn không được kêu thành tiếng, quá nhanh rồi, Diệp Tiêu Đình giống như muốn đâm thủng thân thể của cô vậy, mỗi lần cắm vào đều sâu tới tận tử ©υиɠ.
Hai người đều đã tới điểm giới hạn, cùng lúc đó, bên ngoài có tiếng người đi lại và nói chuyện, hai người trong phòng thử đồ càng kí©ɧ ŧɧí©ɧ, cuối cùng mãnh liệt hôn môi, sau mấy chục lên thọc ra rút vào, cùng nhau đạt tới cao trào.
Tô Mộ Tuyết cảm nhận được tϊиɧ ɖϊ©h͙ của em trai bắn vào trong tử ©υиɠ của mình, cơ thể cô xụi lơ trong người cậu, tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng đặc sệt vẫn không ngừng phun trào.
......
Ban đêm, trên đường về nhà.
Hai người đi sóng vai bên nhau, đột nhiên, dưới chân Tô Mộ Tuyết mềm nhũn, cũng may có Diệp Tiêu Đình ở bên kịp thời ôm lấy, nếu không cô đã ngã xuống đất.
"Haizz, chị à, em đã nói rồi, nếu đi không vững thì đừng cậy mạnh, em cõng chị không phải là tốt sao..."
Tô Mộ Tuyết ngồi trên một chiếc ghế dài, tính tình hiếu thắng không đổi, "Đợi chút nữa là tốt rồi, chút nữa chân chị sẽ không mềm nữa~" Nói xong, cô trừng mắt nhìn thiếu niên đứng dưới đèn đường, "Còn nữa, chị thành như này không phải tại em sao, em còn dám dùng thái độ này đối xử với chị! Hừ~"
Diệp Tiêu Đình nhất thời nghẹn lời, đúng là cậu đã sai, rõ ràng là đi dạo phố với cô, ai nghĩ tới lại phát sinh tình huống khó tả như vậy...
Nhưng mà...
"Chị, chị cũng không có đánh em~" Diệp Tiêu Đình có chút ngượng ngùng nhưng vẫn nói ra, cô không đánh cậu, như vậy có thể chứng minh là cô cũng muốn làm chuyện đó cùng cậu.
"Lời nói thế này là không sai, nhưng mà, lần sau tuyệt đối không được làm ở chỗ như vậy... Phi, phi, phi, chị đang nói gì vậy, cái gì mà lần sau chứ, không có lần sau, biết chưa!!!"
Nhìn thiếu nữ đỏ bừng mặt lần nữa, khóe miệng Diệp Tiêu Đình nhếch lên nụ cười ôn nhu.
"Biết rồi, biết rồi." Cậu vươn tay, "Mau đứng lên đi, chúng ta về nhà, nếu không mẹ sẽ rất sốt ruột."
"Vậy em đỡ chị đi, nhất định phải đỡ cho tốt đó~"
Trong ngõ nhỏ, một thiếu nữ kinh ngạc nhìn động tác thân mật giữa hai người.
"Không thể nào, người kia là... học trưởng Tiêu Đình sao?"
⬅ Trước Tiếp ➡