Trình Nhã Như yêu cầu trong vòng ba ngày cô phải dọn đi, hôm nay đã là ngày thứ ba rồi !
Hải Diêu và Lục Thế Quân sống ở trung tâm thành phố, người ở đó rất đông!
Hải Diêu vừa xuống xe đã vội vàng chạy vào, chỉ là cô vừa chạy đến dưới lầu, đã thấy quần áo rơi xuống đầy sàn, Hải Diêu trố mắt nhìn, không dám tin, tất cả quần áo, bao gồm cả nội y, tất cả đều bị người khác ném từ trên ban công ném xuống!
Người chung quanh đều ngạc nhiên dừng chân vây xem chỉ trỏ, Hải Diêu cảm thấy máu toàn thân vọt thẳng lên đầu, bên tai ông ông, trước mắt quay cuồng, không chịu đựng được nhục nhã mà hoàn toàn sụp đổ...
Chuông điện thoại vang lên, nhưng Hải Diêu cũng không để ý, Hải Diêu giống như người điên, xông thẳng lên lầu, vào phòng cưới của cô và Lục Thế Quân, thì thấy người hầu đang đi tới đi lui không ngừng, phàm là đồ của Hải Diêu, đều bị Trình Nhã Như chỉ huy ném thẳng từ trên ban công xuống dưới!
Hải Diêu tức điên, không kịp suy nghĩ kĩ, xông thẳng về phía Nhã Như...
Đám người hầu đều sợ ngây người, chạy qua cản lại nhưng đều bị Hải Diêu đẩy qua một bên, có lẽ do ánh mắt của Hải Diêu quá điên cuồng, nên Trình Nhã Như không ngừng thét lên liên tiếp lui về phía sau, hốt hoảng vấp chân một cái trọng tâm bất ổn ngã rầm xuống mặt đất, lúc ngã sấp xuống cánh tay vung trúng một món đồ cổ, vừa lúc rơi ngay ở vị trí bụng cô ta...
Hải Diêu nghe Trình Nhã Như hét thảm một tiếng, sau đó Trình Nhã Như ôm bụng lăn lộn, máu tươi từ dưới làn váy chậm rãi chảy xuống...
Chân tướng sự thật
Hải Diêu đột ngột tỉnh táo lại, Trình Nhã Như có phải đang mang thai hay không...
"Nhanh, nhanh đưa cô ta vào bệnh viện!" Hải Diêu đẩy người hầu một cái, lúc này người hầu mới kịp phản ứng, lảo đảo chạy tới đỡ Trình Nhã Như.
Trình Nhã Như căn bản không thể đứng dậy được, máu không ngừng chảy ra, người thì đỡ, người thì bận bịu giúp Trình Nhã Như cầm máu, Trình Nhã Như ôm bụng nhìn Hải Diêu, ánh mắt giống như con rắn độc, làm Hải Diêu lảo đảo lui về sau một bước.
Hải Diêu hận Trình Nhã Như, thế nhưng Hải Diêu chưa từng nghĩ sẽ hại cô ta thành dạng này...
"Đông Hải Diêu" Trình Nhã Như hét lên "Tôi sẽ không tha cho cô"
Hải Diêu che tai lại, hoảng hốt quay người đi ra ngoài, tiếng chửi mắng của Trình Nhã Như giống như cứ đuổi theo cô, muốn bỏ rơi cũng bỏ rơi không được, Hải Diêu dựa vào vách thang máy, nhắm mắt lại dùng sức lắc đầu, nhưng vẫn không thể quăng hình ảnh Trình Nhã Như ra khỏi đầu được...
Không phải cô tự tay làm, nhưng cuối cùng vẫn là bởi vì cô, mà Trình Nhã Như mất con...
Trình Nhã Như làm hại cô thân bại danh liệt, nhưng cô lại hại chết một mạng người!
Hải Diêu từ trước tới bây giờ đều rất thiện lương, từ nhỏ đến lớn chưa từng làm chuyện trái đạo lí gì, thế nhưng lần này lại hại chết một mạng người.
Hải Diêu cũng không biết cô đang đi đâu, cô giống như con thú lạc đường, mờ mịt chạy trốn...
*
Người Lục gia đưa Trình Nhã Như vào phòng cấp cứu. Bạn muốn đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Lục phu nhân ngồi trên ghế dựa, còn Lục Thế Quân thì đứng trên hành lang sắc mặt trắng bạch, cúi thấp đầu hút thuốc.
"Đến cùng là xảy ra chuyện gì? Đang êm đẹp tại sao lại ra chuyện như vậy!" Lục phu nhân vô cùng đau lòng.
Một người hầu xen vào nói: "Là Đông tiểu thư..."
Lục quản gia liếc người hầu kia một cái, rồi tiến lên một bước nói với Lục Thế Quân: "Cậu chủ, tôi đã hỏi rõ ràng rồi, lúc đó có Hải Diêu, nhưng Trình tiểu thư tự mình vấp chân nên ngã sấp xuống."
"Nếu Hải Diêu không nổi điên, thì Trình tiểu thư đau có vấp chân rồi ngã sấp xuống a..." Người hầu bất mãn lầu bầu một tiếng.
Sắc mặt Lục quản gia trầm xuống, nói tiếp: "Cậu chủ, do Trình tiểu thư làm việc quá đáng thôi, đã nói là trong vòng ba ngày Hải Diêu sẽ dọn đi, nhưng mới sáng ngày thứ ba, Trình tiểu thư đã ném hết đồ của Hải Diêu từ trên ban công xuống đường, nhìn thấy cảnh đó ai mà không tức giận..."
Lục Thế Quân "Tôi không ngờ, cô ta mới gả cho tôi một năm, mà đã thu mua được chú rồi cơ đấy." Lục quản gia vội vàng nói: "Cậu chủ, tôi chỉ nói ra sự thật mà thôi.
Chươn 36: Khinh người quá đáng
"Tôi biết rồi." Lục Thế Quân suy nghĩ một chút, rồi nhẹ nhàng gật đầu.
Đúng lúc này, cửa phòng giải phẩu mở ra, bác sĩ đi ra ngoài.
Lục Thế Quân lập tức hỏi: "Bác sĩ, tình huống thế nào rồi?"
"Bệnh nhân mất máu quá nhiều, em bé không giữ lại được..."
"Người lớn thì sao?" Lục Thế Quân không ngừng hỏi.
"... Không lạc quan lắm, chỉ sợ về sau sẽ khó có thai..."
"Tại sao lại như vậy chứ!" Lục Thế Quân cảm thấy trời đất quay cuồng, ngã ngồi xuống ghế.
Anh ta đã mất con, vậy mà Trình Nhã Như, về sau có khả năng sẽ không thể mang thai nữa...
Trình Nhã Như vừa mới trở lại bên cạnh anh ta, ngày tốt của bọn họ vừa bắt đầu, anh ta đã có một cô con gái, chỉ cần sinh hêm một đứa con trai nữa, thì người nhà của anh ta sẽ chấp nhận Trình Nhã Như, anh ta cũng đã ly hôn rồi.
Giữa bọn họ không có bất kỳ trở ngại gì nữa!
Thế nhưng, Trình Nhã Như khả năng sẽ không thể mang thai nữa...
Lục gia, sẽ không chấp nhận một người như vậy vào cửa, còn anh ta, sẽ không có con trai kế thừa gia nghiệp...
*
"Cô còn không muốn nói xin lỗi sao? Được lắm!" Lục Thế Quân đột nhiên cười lạnh, nhìn gương mặt xinh đẹp thanh tú kia, hết lần này tới lần khác còn quật cường, cố chấp!