Lúc đi qua bồn hoa ven đường, thì có người chặn trước mặt, Hải Diêu giậ mình ngẩng đầu lên, thì thấy người kia ngạc nhiên nhìn cô: "Là cô sao?"
"Anh là?" Hải Diêu có chút mờ mịt, cô không biết người này là ai a!
Sở Dật có chút thất vọng, nhưng vẫn cười một tiếng: "Cô quên rồi ah, lúc trời tối... cô ngã sấp xuống, tôi đã dìu cô ..."
Hải Diêu suy nghĩ thật lâu, cuối cùng 'A' lên một tiếng: "Là anh sao..."
"Nhớ ra rồi hả?" Sở Dật Tuyên sáng mắt lên, vươn tay ra cười nói: "Tôi tên là Sở Dật Tuyên."
"Chào anh, tôi là Đông Hải Diêu." Hải Diêu cũng cười, cô cũng muốn bắt tay, tiếc rằng đang phải ôm cái hộp kia, nên đành phải lúng túng cười một tiếng, Sở Dật Tuyên đưa tay tiếp nhận cái hộp: "Để tôi giúp cô, cô đi đâu đây?"
"Cảm ơn, tôi qua Tư Nguyên."
"Ah, tôi biết chỗ đó rồi, đi thôi!"
Hai người sóng vai cùng đi về phía trước, nhưng lại không chú ý tới chiếc Bentley màu đen đậu cách đó không xa, trong xe rất im lặng, sắc mặt Thang Khải Huân rất khó coi.
"Anh Huân...Anh Huân?" Lý Huyền gọi liên tiếp hai tiếng, Thang Khải Huân mới chậm rãi thu hồi ánh mắt lại.
Thang Khải Huân nắm tay thành nắm đấm, trên trán nổi đầy gân xanh, nhân duyên Đông Hải Diêu từ trước đến nay không tệ, chuyện này không phải anh không biết.
Vì sao lại tức giận?
Da thịt trắng nõn, dáng người linh lung, luôn mỉm cười, tính tình lại đáng yêu, lúc còn đi học có rất nhiều nam sinh thích Hải Diêu.
Nhưng Hải Diêu chỉ thích mẫu người hào hoa phong nhã mang kính cận, lúc nói chuyện ôn hòa nho nhã, cười giống như gió xuân, tóm lại khác Thang Khải Huân một trời một vực.
Thang Khải Huân mỉm cười nghĩ không quan trọng, dù sao, anh cũng không yêu cô nữa rồi.
Chỉ là, trên đời này làm sao có người đần giống như Hải Diêu vậy? Vừa rời khỏi tên không có nhân phẩm kia, lại quen một tên không khác gì, rốt cuộc Hải Diêu phải té ngã bao nhiêu lần mới có thể tỉnh táo lại đây?
Nhưng mà chuyện đó, lại mắc mớ gì tới anh.
"Đi thôi." Thang Khải Huân khôi phục sắc mặt bình thường, Lý Huyền vội vàng bước xuống mở cửa xe cho Thang Khải Huân bước ra.
Lý Huyền vui vẻ bung dù ra: "Mặt trời gắt quá, da anh đen..."
Lý Huyền còn chưa nói xong câu thì cái dù trong tay đã bị ném đi: "Tôi không muốn làm thư sinh!"
Lý Huyền nhìn cái dù nằm trên đất khóc không ra nước mắt.
*
Hải Diêu từ công ty khách hàng đi ra, thấy Sở Dật Tuyên vẫn chờ dưới lầu thì có chút giật mình: "Sao anh vẫn còn ở đây?"
"Tôi nghĩ hời tiết này rất khó để đón xe, tôi lại nhàn rỗi không có việc gì, nên chờ cô chở cô một đoạn." Sở Dật Tuyên dựa vào cột trụ hành lang nói.
"Không cần đâu." Hải Diêu nhẹ nhàng lắc đầu, cô không muốn làm phiền phức người khác. Bạn muốn đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Sở Dật Tuyên nhìn chằm chằm Hải Diêu rồi mỉm cười: "Không có sẹo, tốt quá rồi."
"Hở?" Hải Diêu khẽ giật mình, sờ sờ mặt, mỉm cười .
Sở Dật Tuyên lái xe đưa Hải Diêu về công ty, Hải Diêu chào tạm biệt anh ta xong đang chuẩn bị đi vào công ty.
Ai ngờ vừa quay người, đã ăn một bạt tai.
Hải Diêu thấy là Lục Thế Quân, thì rất ngạc nhiên đồng thời cũng rất ức giận.
"Lục Thế Quân, anh làm cái gì vậy hả!" Hải Diêu che mặt, cảm thấy bên mặt đau rát, nhịn không được cuối cùng mắt vẫn dần dần rưng rưng.
"Cô giỏi nhỉ, mới ly hôn mấy ngày, đã có người khác rồi. Có người khác rồi hèn gì cô đáp ứng ly hôn dễ dàng như vậy! Thì ra là đã tìm được lốp xe dự phòng!"
Lục Thế Quân xưa nay chưa từng mất phong độ và nói chuyện thô lỗ như vậy, khuôn mặt vặn vẹo, nhìn rất dữ tợn.
Vì sao lại mất khống chế?
Hải Diêu cảm thấy vô cùng buồn cười, cô không muốn rơi nước mắt trước mặt anh ta nên nói xong một câu "Tôi và anh không còn gì nữa, anh muốn nói như thế nào thì tùy anh!" rồi xoay người rời đi luôn.
Lục Thế Quân kéo tay Hải Diêu lại, cười lạnh một tiếng: "Sao thế? Không dám thừa nhận hả? Không phải cô luôn miệng nói cô yêu tôi yêu chết đi sống lại sao? Cô làm cho tôi buồn nôn quá!"
"Anh quên rồi hả?" Hai con ngươi Hải Diêu giống như nho đen, phát sáng lấp lánh, trên da thịt đã nổi mấy vệt đỏ.
Lục Thế Quân nhất thời bị ánh mắt đó hấp dẫn: "Cái gì?"
"Chúng ta đã ly hôn rồi." Hải Diêu đẩy tay Lục Thế Quân ra, lui lại một bước, đề phòng: "Anh không được đụng vào tôi nữa!"
Trong lòng Lục Thế Quân lúc nóng lúc lạnh, anh ta cũng không biết anh ta bị làm sao nữa, nhưng nhìn thấy Hải Diêu xa cách lạnh lùng như vậy, anh ta rất khó chịu!
Lục Thế Quân nghĩ Hải Diêu sống hai mặt, nói yêu anh ta rất nhiều, nhưng chớp mắt đã có thể đi cùng người đàn ông khác!
"Không được đụng vào cô sao?" Lục Thế Quân lặp lại, vẻ mặt u ám đáng sợ đến cực hạn.
Hải Diêu nhìn gương mặt kia, đột nhiên cảm thấy hoảng hốt, năm đó là ai đứng dưới bóng cây, nhìn về phía cô lẳng lặng cười một tiếng, đến tột cùng người đó đi đâu rồi hả?