⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Thế Quân còn chưa nói xong, cửa phòng ngủ trên lầu bỗng nhiên rầm một tiếng, Lục phu nhân tức giận ngã ngửa, nửa ngày sau vẫn nói không ra lời, Lục Thế Quân thấy mẹ tức giận, trong lòng cũng không vui, Nhã Như dù thấy oan ức, cũng không nên làm như vậy!
"Con xem đi, đây là bộ dáng gì thế hả? Còn chưa cưới vào cửa! Chưa thành con dâu Lục gia! Mà đã như vậy. Nếu cưới cô ta về, không phải trèo lên đầu mẹ luôn sao?"
Rơi vào ngực của anh
"Mẹ không thích Hải Diêu, đối với con bé cũng không cho sắc mặt tốt, nhưng bằng lương tâm nói một câu, Hải Diêu biết lễ phép, hiểu chuyện và tôn trọng người lớn hơn rất nhiều! Cưới Trình Nhã Như, thì mẹ thà để con quay lại với Hải Diêu còn hơn!"
"Mẹ, Hải Diêu đã nói cái gì với mẹ, mà mẹ lại thay đổi nhanh như vậy?"
"Tóm lại! Mẹ thay đổi chủ ý rồi ! Con muốn cưới Trình Nhã Như, thì chờ mẹ chết cái đã!" Lục phu nhân cứng rắn nói một câu, rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Lục Thế Quân ngồi lên ghế sofa, đau đầu.
Lời nói của mẹ giống như là một cây đinh đóng vào trái tim anh ta, từ trước đến nay Lục Thế Quân rất tự phụ, nếu anh ta đã chọn, thì nhất định phải được người chung quanh tán đồng! Còn Đông Hải Diêu...
*
Thang thị.
Thang Khải Huân nghe tiếng bước chân, thì ngẩng đầu lên nhìn một cái, rồi lại tiếp tục làm việc, Cố Diệc Thù thấy thế không khỏi cười khẽ: "Nhìn cái gì, nhận không ra tiếng bước chân của em sao?"
Thang Khải Huân cười nói: "Không nhận ra."
Cố Diệc Thù "Đêm nay anh về Cố gia ăn cơm nhé?".
Thang Khải Huân lắc đầu: "Đêm nay anh có việc rồi."
"Chuyện gì quan trọng hơn so với em chứ?" Cố Diệc Thù không vui, kéo ống tay áo của Thang Khải Huân lắc lắc.
Thang Khải Huân vẫn không thay đổi ý định: "Đêm nay anh thật sự có việc, để lần sau đi."
Cố Diệc Thù cũng biết tính của Thang Khải Huân, nên không nói thêm nữa.
Không có lý do để ở lại nữa, nên Cố Diệc Thù đi ra ngoài luôn.
*
Hải Diêu nhìn thấy số di động Lục Thế Quân lấp lóe trên màn hình điện thoại.
Thì trong lòng run lên một cái.
Thịnh Hạ không biết đi đâu, Đường Yên thì đã tuyệt giao, ba ba không gọi điện thoại đến, người bên cạnh, cứ như đã quên hôm nay là sinh nhật cô.
Hải Diêu do dự một hồi, vốn dĩ là không muốn nghe, nhưng cuối cùng vẫn ấn nghe, còn chưa kịp mở miệng, Lục Thế Quân đã nói trước: "Đông Hải Diêu, tôi mặc kệ cô đã làm cái gì! Tôi chỉ có một câu thôi, tôi không yêu cô, cũng sẽ không tái hôn với cô, cô vĩnh viễn không thay thế được vị trí của Nhã Như đâu! Muốn tái hôn với tôi sao, bỏ cái ý nghĩ đó đi!"
Hải Diêu không biết đã cúp máy như thế nào, cô cho là cô sẽ khóc, giống như trước đây, nhưng lần này, cô chỉ ngồi ngơ ngẩn, giống như một bức tượng gỗ.
Hải Diêu cảm thấy mình rất ngu ngốc, chuyện đã như vậy rồi, mà vẫn còn chờ mong, không phải quá buồn cười sao.
Hải Diêu tùy tiện vào đại một quán Bar, tửu lượng không tốt, mới vài chén đã say ngã trái ngã phải, dạ dày sôi trào khó chịu, nên lảo đảo đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, nhưng đứng chưa vững đã thấy trời đất quay cuồng, đang chuẩn bị ngã sấp xuống thì không ngờ đập vào lồng ngực của một tên con trai nào đó, eo cô bị một đôi bàn tay bóp chặt, nóng hôi hổi.
Một đêm triền miên (1)
Hải Diêu ngẩng đầu lên, thì mùi rượu Whiskey đập ngay vào mặt, đèn trong quán Bar rất tối, nên Hải Diêu chỉ mơ hồ nhìn thấy, một khuôn mặt lạnh lùng.
Mũi của anh ta rất cao, ánh đèn lại tối, chỉ có thể lờ mờ nhìn ra chút ngũ quan rất sắc nét, đôi mắt anh ta chìm trong bóng tối, tràn đầy dụ hoặc kéo cô chìm sâu vào.
Hải Diêu có cảm giác đã gặp qua người này ở chỗ nào đó rồi.
Cố gắng nhìn rõ hơn, nhưng người trước mắt cứ biến thành mấy người, Hải Diêu vươn tay ra, muốn đụng vào mũi người kia, để kiểm tra xem là chân thực hay là ảo giác.
Đầu ngón tay Hải Diêu có mùi hoa nhài nhàn nhạt, Thang Khải Huân đang say bỗng nhiên bị mùi thơm này làm nhiễu loạn, Khải Huân cũng không né tránh, bàn tay kia lành lạnh từng chút từng chút trượt qua khuôn mặt anh, làm anh cảm thấy xao động, máu sôi trào lên ...
Những năm này, từ London đến Paris, từ Paris trở lại Trung Quốc, từ chán nản đến giàu có, từ một tên nghèo lôi thôi lếch thếch biến thành nhân vật số một, bên cạnh anh có không biết bao nhiêu phụ nữ muốn tới gần, nhưng anh chưa từng rung động.
Nhưng mùi thơm rất nhạt này, lại làm tim của anh bỗng nhiên đập loạn.
Rượu chỉ làm đầu óc anh mơ hồ, nhưng mùi thơm này lại làm cho anh điên đảo, khuôn mặt cô gái kia cũng rất mơ hồ, nhưng anh lại nhìn thấy đôi môi đỏ mọng kia rất rõ ràng, không biết sao anh lại cúi đầu hôn xuống, dây phút môi anh dán lên môi cô gái kia, anh trầm thấp hô lên một tiếng —— Hải Diêu.
6 năm nay, Thang Khải Huân chưa một lần bị mất khống chế, dù năm đó đấu với Thiệu Tấn Hằng một trận trận rất ác liệt, anh cũng rất nhàn nhã, thế nhưng đêm hôm nay, bao cảm xúc kết băng trong lòng, lại gào thét muốn xông ra. Hàng lang quán rượu này làm sao đi mãi không đến cuối như vậy chứ.
Thang Khải Huân không biết, do rượu làm anh mất lý trí hay do người trong ngực giống như người kia, anh đưa tay mở cửa phòng, đưa cô gái kia vào cùng, cổ áo hình chữ V, lộ ra làn da trắng như tuyết, dán lên cánh tay anh, dù cách một lớp áo sơ mi nhưng vẫn làm anh hòa tan.
Thang Khải Huân gấp gáp đặt Hải Diêu lên giường, Hải Diêu giương mắt nhìn Thang Khải Huân, đôi mắt màu cà phê hun khói, làn mi giả dày cộp kia cũng không thể che được ánh mắt sạch sẽ kia, bàn tay Hải Diêu chống lên ngực anh, mềm mại vô lực muốn từ chối nhưng lại như mời chào.
Thân thể Thang Khải Huân chậm rãi đè xuống, hơi thở đàn ông đập vào mặt Hải Diêu, ánh mắt nóng bỏng kia như muốn bao phủ Hải Diêu, Hải Diêu không chịu được nữa nên quay mặt qua chỗ khác dùng sức đẩy Khải Huân ra...
Một đêm triền miên (2)
Đôi tay cơ bắp cứng rắn như đá, cho dù cách áo sơ mi, Hải Diêu vẫn có thể cảm giác được lòng bàn tay cô nóng như chạm phải lửa, Hải Diêu rút tay về, không có trở ngại, thân thể Thang Khải Huân liền đè xuống, phảng phất như chỉ cần hơi dùng sức một chút, là có thể đè nát Hải Diêu.
Mũi Hải Diêu dán tại trước ngực Thang Khải Huân, áo sơ mi bung ra mấy nút, lộ ra lồng ngực màu đồng rắn chắc, Hải Diêu hoa mắt lên, khóc nức nở: "Buông ra..."
⬅ Trước Tiếp ➡