⬅ Trước Tiếp ➡
Động tác đẩy cửa của Trình Nhã Như lập tức dừng lại, cô ta gần như là nín thở, không dám tin nhìn một màn này, vẻ mặt Lục Thế Quân lại là thương yêu cùng cẩn thận từng li từng tí như thế, những thứ này ban đầu là của cô ta, đều thuộc về cô ta, nhưng lại bị tiện nhân này hưởng thụ!
Có bầu?
Vẻ mặt Lục Thế Quân lại là thương yêu và cẩn thận từng li từng tí như thế, những thứ này ban đầu là của cô ta, đều thuộc về cô ta, nhưng lại bị tiện nhân này hưởng thụ!
Cô ta cố gắng kiềm chế, mới có thể đè ép được lửa giận của mình xuống, sau cùng phẫn hận cúi đầu rơi lệ liếc Hải Diêu một cái, Trình Nhã Như khẽ đóng cửa lui ra ngoài.
"Anh quan tâm tôi làm gì? Tôi có chết cũng liên quan gì đến anh? Không phải vừa vặn thành toàn cho hai người sao?" Hải Diêu hung hăng lau nước mắt, quật cường ngẩng đầu không để nước mắt của mình rơi xuống.
Lục Thế Quân dừng động tác một hồi, vẫn cẩn thận lấy mảnh vụn thủy tinh trong vết thương của cô, lúc này mới nhẹ nhàng mở miệng: "Diêu Diêu, là anh có lỗi với em."
"Tôi không cần anh thấy có lỗi với tôi! Yêu anh và gả cho anh, đều là tôi tự chọn, anh không yêu tôi, đây cũng không phải là lỗi của anh! Chỉ là..."
Trong lòng Hải Diêu có sự yếu ớt cùng bất lực trước nay chưa từng có, cô nhẹ nhàng nâng tay, có chút run rẩy đặt trên vai Lục Thế Quân: "Đừng ly hôn, có được hay không? Đây là khẩn cầu duy nhất của tôi, Thế Quân..."
Lục Thế Quân ngẩng đầu, ánh mắt anh ta nhìn cô vẫn dịu dàng như thế, giống như buổi tối vào ba năm trước đây, anh ta đứng dưới ký túc xá của cô, lẳng lặng nhìn cô như thế, dịu dàng nói với cô: "Diêu Diêu, làm bạn gái của anh."
Đã không có cách nào yêu cô, tại sao còn phải cho cô hy vọng lớn như vậy? Nếu như không phải anh ta nói câu này, sao cô có thể mất hết lý trí mà xông về phía trước không có cách nào giải thoát?
"Diêu Diêu, em quật cường như vậy, là làm hại cả ba người chúng ta..."
"Năm đó cô ta ghét bỏ anh vứt bỏ anh chạy đi với người khác, hiện tại cô ta vừa trở lại thì anh đã chờ không kịp mà dán lên cô ta, anh cứ không có tiền đồ như vậy sao? Phụ nữ cả thế giới này đã chết sạch chỉ còn lại một mình Trình Nhã Như sao?"
Hải Diêu một tay đẩy anh ta ra, Lục Thế Quân không tránh kịp ngã ngồi xuống mặt đất, tay của anh ta chống ra sau một cái liền đặt lên đám thủy tinh vỡ vụn dưới đất, cảm giác nhoi nhói truyền đến, Lục Thế Quân chỉ cảm thấy được sự nóng nảy không nói ra được, anh ta đứng lên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Hải Diêu nhưng lại sóng ngầm mãnh liệt: "Chuyện của tôi không cần cô quan tâm, cô vẫn suy nghĩ thật kỹ xem nên quyết định thế nào đi!"
Anh ta nói xong cũng đẩy cửa mà đi, cả người Hải Diêu như bị rút hết khí lực, cô lập tức nằm ở trên giường, bả vai thon gầy run rẩy kịch liệt.
Không biết có phải tâm trạng chập chờn thay đổi quá lớn nên nhất thời không chịu nổi hay không, Hải Diêu chỉ cảm thấy dạ dày đaot lộn.
Cô chạy lảo đảo đến nhà vệ sinh, ôm bồn cầu nôn đến trời đất mù mịt, trong đầu cô lại hiện lên một ý niệm, kỳ kinh nguyệt của cô đã qua hai tuần rồi.
Vô cùng có khả năng, hiện tại cô đã mang thai.
Ban đầu theo thời gian trôi qua mà hy vọng dần ảm đạm nay lại dâng lên, Hải Diêu lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Thịnh Hạ, ai ngờ Thịnh Hạ tắt máy, cô nghĩ một lúc, lại gọi cho Yên Yên, chân đang bị thương, cũng chỉ đành nhờ Yên Yên đưa cô qua bệnh viện làm kiểm tra.
"Tớ có bạn bè ở bệnh viện thành phố, đến đó đi." Yên Yên đỡ cô lên xe taxi, thuận miệng nói một câu, Hải Diêu không có mơ tưởng, yên lặng gật đầu.
Lúc taxi đi đến cửa lớn bệnh viện, Hải Diêu không thấy được cách đó không xa, có một chiếc xe đỏ thẫm chậm rãi ngừng lại, cửa sổ xe lộ ra một nửa, lộ ra gương mặt của một cô gái trẻ tuổi đang đeo kính râm, môi đỏ khẽ nhếch, giống như cười mà không phải cười.
Thả anh ta một con đường sống.
"Diêu Diêu, cậu đã mang thai rồi."
Yên Yên đưa bản báo cáo trong tay cho cô.
Quả nhiên giống như dự đoán, Hải Diêu nắm thật chặt bản báo cáo, đáy mắt dâng lên hào quang óng ánh.
Lục phu nhân đến rất nhanh, Hải Diêu vừa đi ra bệnh viện, đã thấy xe Lục gia dừng lại, Lục phu nhân một thân phục trang đẹp đẽ mang theo thím Lý người hầu của Lục gia vội vã đi tới ân cần nói: "Diêu Diêu a, bác sĩ nói thế nào? Có phải có chỗ nào không thoải mái không? Phản ứng mang thai có lớn không? Muốn ăn cái gì thì nói với mẹ, để thím Lý làm cho con!"
Lần đầu tiên Hải Diêu được mẹ chồng quan tâm như vậy, lại là vì sinh mạng bé nhỏ trong bụng này, đáy lòng cô có chút đắng chát, trên mặt lại không thể không cười: "Mẹ, chỗ nào con cũng tốt, cũng không cảm thấy không thoải mái."
"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, cám ơn trời đất, cuối cùng đã mang thai rồi! Thím Lý, tôi phải mau chóng nói tin tức tốt này với đám bạn già mới được, phải chúc mừng một phen!"
Hải Diêu kết hôn một năm cũng không có tin tức, gần như đã trở thành tâm bệnh của Lục phu nhân, đối với cô cũng bắt bẻ không ưa, lần này giải quyết xong tâm nguyện, tất nhiên là vui mừng nhướng mày, ước gì toàn thiên hạ đều biết!
"Phu nhân, trước mắt đang có một thời cơ tốt, thứ tư tới không phải là ngày kỉ niệm thiếu phu nhân và thiếu gia kết hôn được một năm sao? Không bằng chúng ta chuẩn bị thật tốt, đến lúc đó hãng tuyên bố tin tức tốt này ra ngoài, vẹn toàn đôi bên, tốt biết bao nhiêu a!"
Lục phu nhân không kìm được vui mừng mà đồng ý, liên tục hô hào để thím Lý gọi điện cho Lục Thế Quân để anh ta về ngay lập tức.
Hải Diêu bị Lục phu nhân trực tiếp mang về Lục gia, thế nhưng cho đến lúc ăn xong bữa tối, Lục Thế Quân vẫn chưa trở lại, Hải Diêu ở trong phòng không ngủ được, nghe động tĩnh bên ngoài, không biết qua bao lâu, cửa phòng ngủ nhẹ nhàng mở ra, cô lập tức muốn ngồi dậy, lại có một đôi tay ôn nhu nhẹ đỡ cô: "Diêu Diêu, em cứ nằm đừng nhúc nhích."
Lục Thế Quân ngồi xuống cạnh giường, nhìn qua mặt mũi của anh ta có chút tiều tụy, lông mi một mực nhíu thật chặt.
"Có chỗ nào không thoải mái hay không? Ngày mai anh sẽ xin nghỉ ở công ty cho em, cũng đừng đi làm nữa có được không?" Lục Thế Quân nắm tay cô trong lòng bàn tay, giọng điệu dịu dàng như cô là người vợ yêu dấu của anh ta, thế nhưng trong cô rất rõ ràng, trên mặt anh ta có bao nhiêu dịu dàng thì trong lòng lạnh lùng bấy nhiêu.
"Em rất khỏe." Hải Diêu nhẹ nhàng rút tay từ trong lòng bàn tay anh ta ra, cô quay sang nhìn ánh đèn dưới đất, lẳng lặng mở miệng: "Anh không cần lo lắng cho em."
Dưới ánh đèn mờ mịt, một bên mặt Hải Diêu được ánh sáng hắt lên tạo ra tia sáng kiều diễm, thêm mấy phần dịu dàng rung động lòng người, Lục Thế Quân nhẹ nhàng cúi đầu, hôn lên trán cô một cái: "Diêu Diêu, anh sẽ xử tốt tất cả, em yên tâm đi."
Giọng của anh ta sát bên tai cô, nước mắt Hải Diêu đột nhiên rơi xuống, cô quay sang, nhìn khuôn mặt tuấn tú dịu dàng trước mặt, chỉ cảm thấy tim như bị đao cắt: "Vì đứa bé này sao? Anh một mực không muốn đứa bé này xuất hiện mà?"
Lục Thế Quân không mở miệng, anh ta chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc cô: "Em nghỉ ngơi thật tốt, anh đi bàn bạc việc tổ chức kỉ niệm một năm kết hôn, chờ một lúc nữa sẽ trở lại với em."
Anh ta xoay người sang chỗ khác, bóng lưng cao lớn khoác lên ánh đèn mông lung, vậy mà cảm thấy có mấy phần cô đơn, Hải Diêu bỗng nhiên nghĩ, không bằng cô thả cho anh ta một con đường sống, cũng tốt hơn nhìn anh ta thân ở Tào doanh lòng mang Hán.
Không có ai mãi chờ anh tha thứ cho anh.
Anh ta xoay người sang chỗ khác, bóng lưng cao lớn khoác lên ánh đèn mông lung, vậy mà cảm thấy có mấy phần cô đơn, Hải Diêu bỗng nhiên nghĩ, không bằng cô thả cho anh ta một con đường sống, cũng tốt hơn nhìn anh ta thân ở Tào doanh lòng mang Hán.
"Thế Quân..." Hải Diêu nhẹ nhàng sờ bụng dưới bằng phẳng như cũ, vẻ mặt cô yên ổn, khóe miệng mang theo một nụ cười ôn nhu: "Nếu như anh cảm thấy trong lòng thật sự quá khó khăn, không dễ chịu, như vậy chúng ta đừng như thế nữa."
Lục Thế Quân quay đầu lại, có chút giật mình nhìn vợ mình, cô nửa dựa vào nơi đó, khóe mắt đuôi lông mày đều có cảm giác nhu hòa thần thánh, anh ta không khỏi có chút rung động.
⬅ Trước Tiếp ➡