Kiều Nhiễm nhìn mặt trời trên trời một chút theo bản năng, rồi mới gật đầu đáp một tiếng, quay người tiến vào cửa trường theo dòng người.
Phong Vũ nhìn chăm chú bóng lưng cô biến mất, thu tầm mắt lại lái xe rời đi.
Đến đơn vị, Tiểu Lưu hôm qua kiểm tra phòng cùng anh tiến lên đón, hưng phấn nói: "Anh Vũ, tìm được rồi."
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành.
Phong Vũ gật đầu nhận lấy văn kiện trong tay anh ta.
Là một cảnh sát, Phong Vũ thật sự bận bịu nhiều chuyện, nhưng chuyện ngày hôm qua đánh đòn cảnh cáo cho anh, anh bỗng nhiên ý thức được nhất định phải đưa cô trở về trước khi Kiều Nhiễm còn chưa lệch đường hoàn toàn, mà cái này mang ý nghĩa anh nhất định phải dành chút thời gian làm bạn với Kiều Nhiễm.
Nhưng vì Kiều Nhiễm trưởng thành khỏe mạnh, Phong Vũ quyết định giảm bớt thời gian lại một chút.
Bầu không khí trong lớp rất khẩn trương, thành tích thi thử đã có, lần này rất nhiều bạn cùng lớp không thi tốt, giáo viên cầm bài thi điểm danh phê bình ngay trên bục giảng, nhưng mà những điều này đều không liên quan tới Kiều Nhiễm, thành tích của cô rất ổn định, cơ bản giữ vững top 3.
Kiều Nhiễm cúi đầu nhìn sách vở trước mặt mình, nhìn như là chăm chú đọc sách, thực ra đang thất thần, trong đầu toàn là Phong Vũ.
Thời điểm Kiều Nhiễm mười tuổi đi theo mẹ tuổi còn trẻ tới nhà Phong Vũ, khi đó mẹ của cô 25, Phong Vũ mới 23.
Lần đầu tiên Kiều Nhiễm nhìn thấy Phong Vũ chỉ có một ý nghĩ, cô cảm nhận sâu sắc rằng người đàn ông này căn bản không phải người cùng một thế giới với mẹ.
Kiều Nhiễm mười tuổi tư tưởng rất chín chắn, có lẽ là xuất thân khác biệt, nhìn càng thêm thông suốt.
Sau một loạt chuyện xảy ra chứng minh ý nghĩ của cô là đúng.
Cha ruột Kiều Nhiễm là kẻ buôn bán ma túy, lúc ấy bị Phong Vũ - học sinh ưu tú vừa tốt nghiệp từ trường cảnh sát tự tay đưa vào ngục giam, mẹ ruột Kiều Nhiễm - Vương Phương mười ba tuổi đã theo ba cô, cách một năm mang thai Kiều Nhiễm.
Sau khi cha ruột Kiều Nhiễm xảy ra chuyện, Vương Phương ầm ĩ cục cảnh sát, bất ngờ nhận ra Phong Vũ chính là đứa trẻ nhà hàng xóm hồi nhỏ.
Khi còn bé quan hệ hai nhà rất tốt, Phong Vũ cũng một mực quan tâm gọi bà là chị, sau đó Vương Phương phản nghịch đi theo cha ruột Kiều Nhiễm, gia đình trong cơn tức giận đoạn tuyệt quan hệ với bà ta.
Vương Phương không chỉ có dáng dấp hòa nhã mà da còn dày hơn, bà ta lôi kéo Phong Vũ nói những năm này sinh sống không dễ dàng, khóc nước mắt như mưa, cầu xin Phong Vũ chứa cấp cho bà ta và đứa bé một ngôi nhà.
Phong Vũ nhớ tình nghĩa cũ, đồng ý đăng ký kết hôn với bà ta, lại quy ước ba điều.
Anh sẽ chăm sóc hai mẹ con các cô nhưng không chạm vào bà ta, cũng không cho phép bà ta vượt ranh giới.
Vương Phương vô cùng biết ơn, đồng ý một tiếng, mang theo con gái chuyển vào nhà anh.