⬅ Trước Tiếp ➡
Không lâu sau mì hoành thánh cũng lên, Phong Vũ từ bỏ không có gì để nói, hai người ngồi đối diện lặng lẽ ăn mì hoành thánh.
Kiều Nhiễm múc một muỗng nước dùng nếm thử, phát hiện tiệm nhỏ này mặc dù không lớn nhưng hương vị quả thật không tệ.
Nước dùng mì hoành thánh mùi vị ngon mở rộng khẩu vị người ăn.
Kiều Nhiễm múc mì hoành thánh ăn trước, ăn từng miếng nhỏ, động tác ưu nhã.
Phong Vũ ngẩng đầu nhìn cô một chút, thấy cô vẫn thích nhẹ nhàng thở ra, anh không biết sở thích của cô gái nhỏ này, chỉ có thể chậm rãi tìm hiểu.
Ăn khuya xong, Phong Vũ đưa cô về nhà.
Trong tiểu khu rất yên tĩnh, hơn mười một giờ, lúc này phần lớn hộ gia đình đều nghỉ ngơi.
Đỗ xe vào tầng hầm gara, hai người vào thang máy.
Đây là tiểu khu tầm trung, căn nhà này mới đổi hai năm, Phong Vũ làm cảnh sát hình sự nhiều năm như thế để dành được ít tiền, mua một căn nhà rộng hơn một trăm mét vuông ba phòng ngủ một phòng khách.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành.
Hai người mỗi người một phòng ngủ, còn có một phòng là phòng làm việc của Phong Vũ, mặc dù cửa không khóa những Kiều Nhiễm chưa từng vào.
Bình thường Phong Vũ không về nhà, một mình cô muốn thế nào được thế nấy, nhưng bây giờ ban đêm Phong Vũ về nhà, cô không thể tùy ý như vậy.
Kiều Nhiễm cất đi váy ngủ dây mình thích nhất, đổi bộ đồ ngủ bảo thủ, mở cửa phòng nhìn một chút.
Phong Vũ còn ở trong phòng chưa ra, phòng tắm bây giờ không có ai dùng.
Kiều Nhiễm thỏa mãn đi về phía phòng tắm, thuận tay khóa trái cửa, chuẩn bị tắm rửa.
Cởi áo ngủ và đồ lót xuống ném vào cái sọt, Kiều Nhiễm điều chỉnh nhiệt độ nước phù hợp đứng dưới vòi hoa sen tắm rửa thân thể.
Phong Vũ mở cửa phòng cầm quần lót trong tay, lúc đi đến cửa phòng tắm nghe thấy tiếng nước bên trong dừng bước quay người về phòng.
Điện thoại bỗng nhiên vang lên, Phong Vũ cầm lên liếc nhìn nhanh chóng nhấn nhận máy.
"Chuyện gì?"
"Anh Vũ, bọn cướp xuất hiện ở đường số 86 Đông Sơn, các anh em đều ở chỗ này, anh tới nhanh!"
Giọng nói ồm ồm của Tiểu Lưu truyền đến từ điện thoại, nghe thấy vô cùng lo lắng.
Sắc mặt Phong Vũ nghiêm túc cúp điện thoại cầm áo khoác nhanh chân bước ra cửa nhà.
Tiếng đóng cửa truyền vào phòng tắm, Kiều Nhiễm cụp mắt, vuốt ve bầu ngực cao ngất hoàn mỹ.
Sau khi Vương Phương bỏ chạy với tình nhân, khoảng thời gian đó mỗi ngày Phong Vũ đều về nhà, có lẽ là không yên lòng Kiều Nhiễm một cô gái mười mấy tuổi ở nhà một mình, nhưng anh cũng không kiên trì được bao lâu, vì tính chất công việc đặc thù, thường xuyên tăng ca, đôi khi nửa đêm đang ngủ nhận được nhiệm vụ liền phải ra ngoài.
Tính ra mặc dù Kiều Nhiễm quen biết anh, cũng sống chung dưới một mái nhà tám năm nhưng số lần cô và Phong Vũ nói chuyện có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Nhưng mà ngược lại từng trải qua hai chuyện đặc biệt với người đàn ông kia.

⬅ Trước Tiếp ➡