⬅ Trước Tiếp ➡
Diệp Cảnh Trì hơi ngạc nhiên.
Là người đã lăn lộn trong thương trường nhiều năm, Diệp Cảnh Trì đã trải qua rất nhiều tình huống tương tự, nhưng giống như Nguyễn Linh, giục anh mà vẫn thể hiện thái độ bình thản thì vẫn là độc nhất vô nhị.
Cô hình như không có sợ anh.
Một lúc sau, Diệp Cảnh Trì khẽ gật đầu "Được."
Anh cầm điện thoại lên, bấm số điện thoại của trợ lý Bùi.
Nghe thấy Diệp Cảnh Trì bàn chuyện ba chục triệu với trợ lý Bùi, Nguyễn Linh đã yên tâm rồi. Có cuộc điện thoại này, khả năng Diệp Cảnh Trì hối hận sẽ giảm đi đáng kể, bởi vì thất hứa sẽ làm tổn hại đến danh tiếng là ông chủ của anh.
Tối nay Diệp Cảnh Trì vẫn còn có cuộc họp xuyên quốc gia, sau khi gọi điện thoại xong thì đi vào phòng sách.
Anh đã rời đi, mà Nguyễn Linh mất một lúc lâu mới tin được rằng, mình chỉ trong một đêm đã có thêm ba chục triệu để đầu tư.
Phải nói, đúng là trời ban phúc, còn là phúc to.
Có một khoảnh khắc, một suy nghĩ chợt xuất hiện trong đầu Nguyễn Linh Có ba chục triệu rồi cô còn bận rộn gì nữa, ngày ngày nằm chờ chết thôi.
Nhưng rất nhanh, Nguyễn Linh lại tỉnh táo lại.
Dù Diệp Cảnh Trì có cho nhiều nhưng cũng có thể thu hồi bất cứ lúc nào. Nói thẳng ra, Diệp Cảnh Trì hơn ba mươi tuổi đã lừng lẫy trong giới kinh doanh, thủ đoạn không phải tầm thường.
Bây giờ Diệp Cảnh Trì có thể tùy tiện hứa cho cô ba chục triệu, ngày nào anh không vui, muốn lấy lại số tiền này thì cũng dễ như trở bàn tay.
Vì vậy, studio vẫn phải mở, đó là ước mơ của cô từ lâu nay, cũng là sự nghiệp thuộc về chính cô. Ngay cả sau khi ly hôn, cô cũng có thể dựa vào danh tiếng và kinh nghiệm tích lũy được để nuôi sống bản thân.
Còn về phần tiền Diệp Cảnh Trì cho thì là chuyện tốt đẹp, cứ giữ tâm trạng tốt đẹp để nhận là được.
Tuy nhiên, nói chung, lần thu hoạch bất ngờ này vẫn khiến Nguyễn Linh cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Là ba chục triệu đấy.
Vì vậy, khi nhìn thấy Diệp Hủ xuất hiện trong phòng khách, Nguyễn Linh rất vui vẻ chào hỏi anh "Buổi tụ họp kết thúc rồi à?"
Ánh nhìn của Diệp Hủ có chút phức tạp, chậm rãi gật đầụ
Nói là tụ họp nhưng thực ra chỉ là cùng Trần Tùng Dương và Tô Quân Nhược ăn uống qua loa.
Trong suốt bữa ăn, Trần Tùng Dương và Tô Quân Nhược lại nhắc đến Nguyễn Linh vài lần. Cuối cùng Diệp Hủ đích thân lên tiếng, bảo họ đừng bàn tán về cô nữa, hai người mới chuyển chủ đề.
Nguyễn Linh rõ ràng không ý thức được mình đang trở thành tâm điểm của cuộc nói chuyện, cô vẫn nở nụ cười tươi, tiếp tục hỏi "Con có ăn trái cây không? Nếu có thì để mẹ bảo quản gia cắt nhé. Mẹ vừa nếm thử dưa hấu và dưa lưới, rất ngọt và ngon."
Nhìn thấy nụ cười trên mặt Nguyễn Linh,Diệp Hủ đột nhiên cảm thấy hơi khó chịụ
Vừa rồi Trần Tùng Dương và Tô Quân Nhược còn đang bàn tán về việc Nguyễn Linh rốt cuộc có ý đồ gì. Lúc đó mình chỉ im lặng nghe, cũng không bênh vực cô.
"...... Không ăn." Diệp Hủ trầm giọng nói, cũng không biết là đang giận ai.
"Ồ." Nụ cười của Nguyễn Linh không thay đổi, hoàn toàn không tỏ ra khó chịu “Không sao, thôi vậy."
Cô sẽ không giận một đứa trẻ đang ở tuổi dậy thì đâụ
Hơn nữa so với ba chục triệu, một đứa con riêng thì tính là gì? Có thêm hai đứa cô cũng có thể chấp nhận
......
Nguyễn Linh không biết rằng, sự "thân thiện" của cô, lại khiến đứa con riêng này thêm nặng nề ở trong lòng.
Tối hôm đó, nhờ có sự bất ngờ ba chục triệu, Nguyễn Linh ngủ ngon hơn bao giờ hết.
Còn Diệp Hủ thì lại mất ngủ.
ĐỀ CỬ TRUYỆN ĐỂ MÌNH CÓ ĐỘNG LỰC DỊCH TIẾP NHÉ
Sáng thứ bảy, Nguyễn Linh ngủ dậy thì được quản gia cho biết Diệp Cảnh Trì đi công tác tới tuần sau mới về.
⬅ Trước Tiếp ➡