⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyễn Linh chậm rãi nhai, sau đó nói với vẻ thấu hiểu “Trước đây đồ ăn ở nhà nhạt quá, nên mẹ bảo dì Trương làm riêng cho mẹ món này. Nếu con không ăn cay được thì không cần miễn cưỡng đâụ”
Gương mặt Diệp Hủ vì ho dữ dội mà vẫn còn đỏ, nghe vậy cũng không nhìn Nguyễn Linh, nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.
Sau một giây, lại bổ sung “Không có miễn cưỡng, chỉ là vừa rồi vô tình sặc thôi.”
Nguyễn Linh nhịn cười “Ồ, không miễn cưỡng thì tốt rồi.” Biểu cảm và giọng điệu đều viết rõ hai chữ Không tin.
Diệp Hủ “...”
Cứ thế thừa nhận thì có chút khó chịu, nhưng giải thích thêm một câu thì lại có vẻ quá cố ý.
Nguyễn Linh nhìn thấu sự do dự của Diệp Hủ, vì vậy càng muốn cười.
Độ tuổi này thật thú vị, nếu là Diệp Cảnh Trì, đừng nói là bận tâm, có lẽ ngay cả miếng đầu tiên cũng sẽ không nếm thử.
Suy nghĩ của Nguyễn Linh thoáng xao nhãng một giây, sau khi tỉnh táo lại nhìn biểu cảm của Diệp Hủ, đột nhiên cảm thấy hơi tiếc nuối.
Tuy bây giờ Diệp Hủ có phần trưởng thành và nội tâm hơn so với bạn đồng trang lứa, nhưng cũng có những khía cạnh đáng yêu như vậy. Đợi vài năm nữa, liệu có phải sẽ hoàn toàn giống như Diệp Cảnh Trì, thâm sâu và sắc mặt không chút biến đổi?
Nghĩ đến đây, Nguyễn Linh không nhịn được mà trêu Diệp Hủ “Vậy nếu không miễn cưỡng thì ăn thêm một miếng không? Món của dì Trương làm rất ngon, vừa rồi con vội vàng nuốt xuống, chắc chắn chưa nếm được hương vị.”
Diệp Hủ nhìn Nguyễn Linh với vẻ ngạc nhiên.
Người giúp việc bên cạnh thấy Diệp Hủ không sao cũng định lui ra, nghe thấy lời của Nguyễn Linh thì lại do dự.
Diệp Hủ nhạy bén nhận ra bước chân của người giúp việc dừng lại, có chút không tự nhiên nói “Tôi không sao, cô ra ngoài đi.”
“...Vâng, bà chủ.” Người giúp việc trả lời.
Người giúp việc là một dì khoảng bốn mươi tuổi, con cái cũng lớn chừng Diệp Hủ. Diệp Hủ trông dễ thương và lễ phép, người giúp việc ngoài trách nhiệm nghề nghiệp ra, cũng có vài phần thành ý quan tâm.
Ra ngoài mấy bước, người giúp việc lại quay đầu nhìn lại mấy lần, ánh mắt hiện rõ vẻ lo lắng.
Nguyễn Linh chợt thấy rất thú vị. Vì cô phát hiện ra, hành động này của mình trong mắt người giúp việc, chẳng khác nào một bà mẹ kế độc ác.
Nụ cười rõ ràng trên mặt cô, khiến Diệp Hủ càng thêm khó chịụ Diệp Hủ do dự một lúc, rồi lại vụng về gắp một miếng thịt gà lên.
Lần này cậu cố tình chọn một miếng ít ớt hơn, khi đưa vào miệng cũng cẩn thận hơn, nhai chậm rãi.
Nguyễn Linh không hề giấu diếm mà quan sát phản ứng của Diệp Hủ.
Diệp Hủ “...” Cô nhìn mình như vậy làm gì chứ?
May mắn là lần này cậu ăn đủ cẩn thận, không bị sặc nữa, cuối cùng cũng nếm được một chút hương vị.
Nguyễn Linh nhìn chằm chằm Diệp Hủ đang nuốt xuống, vội vàng hỏi “Thế nào?”
Đối với một người yêu ẩm thực, việc giới thiệu thành công những món mình yêu thích có thể mang lại cảm giác thỏa mãn vô cùng.
Nếu khiến một người vốn không thích loại thức ăn này thay đổi suy nghĩ, thì càng là thành quả đầy tự hào
Diệp Hủ “… Cũng được.” Cậu không nói dối, mặc dù vẫn chưa quen lắm, nhưng thực sự hương vị cũng khá ổn.
Nguyễn Linh cười tươi “Tốt quá Sau này dì Trương nấu món mới, con cũng ăn cùng với mẹ đi. Chúng ta cùng nhau góp ý cho dì ấy nhé?”
Mặc dù những món ăn cay này chỉ cần làm cho một mình cô ăn cũng không sao, nhưng cô cũng không thể chỉ ăn một món trong một bữa ăn, rất dễ dư thừa.
Dù có giàu có đến đâu, lãng phí thức ăn cũng không phải là điều tốt. Bây giờ có thêm Diệp Hủ và cô ăn cùng, thật đúng ý Nguyễn Linh.
Nhìn người phụ nữ trước mặt cười tươi như vậy, Diệp Hủ có chút khó hiểụ
Cậu chỉ ăn hai miếng “đồ ăn của cô”, rồi đưa ra một đánh giá tương đối tích cực, mà cô đã vui vẻ đến vậy?
⬅ Trước Tiếp ➡