⬅ Trước Tiếp ➡
Lưu Dương đã nhờ vợ giúp mình xin nghỉ, cũng không có đi ra ngoài, một bên nói chuyện với Chung Kiến Quốc rồi cùng nhau đi vào phòng, vừa chỉ vào bóng lưng của Tống Chiêu Đệ nói với Chung Kiến Quốc "Đây chính là em gái của yêm, Tống Chiêu Đệ, hiện tại em ấy ở trong thôn nannan "
"Nhà của Yêm chỉ có nước, có chút nóng, anh đợi một lúc thì hẵng uống." Tống Chiêu Đệ đánh gãy lời nói của anh rể Lưu Dương, đem ca xứ được đặt mua lúc Lưu Dương kết hôn lấy ra chiêu đãi Chung Kiến Quốc.
Sau khi Chung Kiến Quốc vào cửa, trừ việc cùng Dương thị chào hỏi, liền nói một tiếng cảm ơn với Tống Chiêu Đệ. Nhìn trong viện quét dọn sạch sẽ, bên cạnh có chuồng heo và vịt, không ngửi thấy một chút nào mùi hôi của phân, trong bụng hài lòng, người con gái này nhà Tống gia rất cần mẫn.
Theo sau phát hiện trên người Tống Chiêu Đệ có tạp dề, tay áo cuốn đến khuỷu tay, hiển nhiên trước khi anh ta đến thì cô đang làm việc, càng thêm hài lòng, là một cô gái chăm chỉ lao động.
Tống Chiêu Đệ cũng không nhàn rỗi, Chung Kiến Quốc vừa tiến đến, Tống Chiêu Đệ liền thấy rõ anh ta lớn lên rất được, đáng tiếc không giống hình tượng đẹp trai kiếp trước của cô, khí chất cũng không bằng thần tượng của cô. Toàn thân thần tượng của cô là quý khí, còn Chung Kiến Quốc là một thân chính khí.
Khi mời Chung Kiến Quốc uống nước, Tống Chiêu Đệ chú ý tới trên tay anh có vết chai. Kiếp trước Tống Chiêu Đệ từng chơi qua xạ kích, liếc mắt liền nhìn ra vết chai trên tay Chung Kiến Quốc, đây là dấu vết lưu lại do hàng năm cầm súng. Kén rất dầy, điều này chứng tỏ Chung Kiến Quốc thường xuyên phải dùng súng, cũng nói ra được Chung Kiến Quốc không phải hạng người vô năng, ít nhất không phải người tham sống sợ chết.
Tống Chiêu Đệ đối với người này rất hài lòng, lúc nói chuyện mang theo ba phần tươi cười " Anh rể, đi giúp yêm xin nghỉ, yêm muốn cùng Chung đồng chí nói chuyện."
Trên đường trở về của Lưu Dương và Chung Kiến Quốc, Lưu Dương có hỏi chuyện trong nhà của Chung Kiến Quốc. Chung Kiến Quốc có nói một hai câụ Lưu Dương cũng có thái độ hài lòng với Chung Kiến Quốc, cũng không quên chuyện Chung Kiến Quốc đã kết hôn một lần rồi, còn có ba đứa con nhỏ, sợ người đàn ông lão luyện Chung Kiến Quốc này lừa gạt nhà Tống Chiêu Đệ bọn họ, đi tới trong viện liền nhìn về phía mẹ mình ra hiệu, bảo bà để ý một chút.
Dương thị lo lắng hai cháu trai đang ngủ trưa đột nhiên tỉnh lại, mà giờ chạy tới gian nhà chính thì không tốt, dứt khoát lấy một cái ghế ngồi ở cạnh cửa nhà, ánh mắt nhìn vào phía trong phòng, lỗ tai dựng đứng để lắng nghe tình hình đang diễn ra trong nhà chính.
Tống Chiêu Đệ bảo anh rể Lưu Dương đang đứng lờn vờn ở bên cạnh rời đi, ngồi đối diện với Chung Kiến Quốc, nhìn Chung Kiến Quốc, hành động tự nhiên hào phóng, không có chút dúm dó nào.
Chung Kiến Quốc mạc danh cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm, nhất thời lại không nghĩ ra là kỳ quái ở chỗ nào, liền nói "Em khỏe, tôi gọi là Chung Kiến Quốc."
"Yêm tên là Tống Chiêu Đệ." Tống Chiêu Đệ nói, " Anh rể Yêm mới vừa nói chuyện với anh."
Chung Kiến Quốc gật đầu "Đúng vậy. Anh khỏe, Tống đồng chí."
"Anh khỏe, Chung đồng chí." Tống Chiêu Đệ nói, " Anh rể Yêm còn nói gì với anh không?"
Trong lòng Chung Kiến Quốc nghĩ, anh rể cô nói cha mẹ cô đã đi chấm công điểm, trong nhà chỉ có một mình cô và mẹ của anh ta, anh ở bên cạnh chưa nói một câu, ngược lại là muốn nghe ngóng chuyện gia đình nhà tôi thật rõ ràng "Hai chúng tôi chỉ tùy tiện nói chuyện với nhau thôi, cũng không nói gì nhiềụ"
⬅ Trước Tiếp ➡