⬅ Trước Tiếp ➡
Một lần Chung Kiến Quốc liền lấy ra hai trăm khối, tùy tiện để nhà bọn họ đặt mua đồ vật, Lưu Dương cảm thấy đổi thành Huyện trưởng cũng không sảng khoái như vậy. Nếu không phải ngại anh là con rể không phải con trai, Lưu Dương đã trực tiếp nói, có thể.
"Là quá nhanh." Mẹ Tống nói
Chung Kiến Quốc cười khổ " Binh lính dưới tay cháu có hai ngàn người, còn mong dì hiểu cho cháụ"
"Nhiều binh như vậy?" Lưu Dương kinh hô một tiếng.
Chung Kiến Quốc " Mấy năm trước cũng không nhiều người như vậy. Hai năm trước, cũng chính là năm 65, lão Tưởng phát động ba lần hải chiến đều là thất bại, chúng tôi lo lắng ông ta không cam tâm, mới bắt đầu tăng thêm số lượng binh lính. Năm nay là thời khắc luôn phải chuẩn bị chiến đấu, quả thật cháu không thể ly khai quá lâụ"
Tống Chiêu Đệ kéo kéo vạt áo của mẹ Tống.
Ba
Mẹ Tống vỗ một cái lên mu bàn tay của cô "Trở về trong phòng của con đi."
Tống Chiêu Đệ còn phải ở lại thăm dò Chung Kiến Quốc, sợ người nhà làm hỏng kế hoạch, cũng không dám trở về phòng "Mẹ, Chung đồng chí nếu không trở về đơn vị, lão Tưởng đột nhiên đánh tới, nói không chừng liền đánh tới bên này của chúng ta."
"Đừng có mà lừa gạt mẹ của con." Mẹ Tống nói, "Con cho là yêm không biết, trong bộ đội lại không phải chỉ có một đoàn trường là cậu ấy."
Tống Chiêu Đệ giúp anh ta nói chuyện, Chung Kiến Quốc khá là bất ngờ, nhìn Tống Chiêu Đệ một cái, mới nói " Dì à, binh lính do cháu chỉ huy là bộ đội chủ lực."
Mẹ Tống kẹt lại. Bà biết chữ không nhiều, nhưng cũng biết bộ đội chủ lực là ý gì, theo bản năng nhìn về phía lão già nhà mình, để cha Tống quyết định.
"Yêm không biết cậu nói thật hay giả, tuy nhiên cậu là sinh viên, bộ đội Tư lệnh chắc chắn sẽ để người có học vấn mang binh đi đánh trận." Dừng một chút ông lại nói, "Chiêu Đệ nhà yêm sớm muộn gì cũng lấy chồng, nếu cậu qua mấy ngày nữa phải trở về đơn vị, yêm cũng không ép cậụ" Cha Tống thường xuyên đi khắp nơi để xem bệnh cho người ta, kiến thức so với mẹ Tống thì nhiều hơn, lúc này ép Chung Kiến Quốc thỏa hiệp, cho dù Chung Kiến Quốc thỏa hiệp, trong lòng cũng sẽ lưu lại một cái gai, liền đáp, "Cậu nói cụ thể xem."
Chung Kiến Quốc nói "Ngày kia là mùng 7 tháng 10, theo âm lịch là mùng bốn, mồng 9 tháng 10 là vào mồng 6 âm, đều là ngày tốt, cháu tính toán mùng 9 đi đăng ký kết hôn." Cha Tống gật đầu, Chung Kiến Quốc thở nhẹ ra một hơi, "Ngày mai đi đặt mua đồ vật, người anh em Lưu Dương đi thông báo cho họ hàng và bạn bè. Vào ngày mùng 9, cháu và đồng chí Tống khi đăng ký kết hôn trở về, sẽ cùng mọi người ăn một bữa cơm. Chú, người xem như vậy có được không?"
"Chiêu Đệ nhà yêm đến một bộ quần áo mới cũng không có." Trong lòng mẹ Tống không vui.
Chung Kiến Quốc "Cháu còn có tiền, ngày mai sẽ đi trong huyện mua." Sợ Tống gia cảm thấy anh keo kiệt, vội vã bổ sung thêm một câu, "Đi vào trong thành phố cũng được."
" Thành phố Tân Hải quá xa, đừng đi." Cha Tống nhìn về phía mẹ Tống, " Chúng ta không thể giữ Chiêu Đệ cả đời ở bên cạnh, nó ở lâu thêm ba tháng hai tháng cũng không có ý nghĩa gì, ngày dài sau này thì sao?"
Mẹ Tống hừ một tiếng "Vậy thì chiếu theo lời nói của cậu mà làm. Chung Kiến Quốc, yêm phải nói trước cùng với cậu, nếu yêm phát hiện cậu đối xử với con gái của yêm không tốt, chúng ta liền, liền nannan "
"Ly hôn " Lưu Dương nói.
Mẹ Tống gật đầu "Đúng Ly hôn "
Tống Chiêu Đệ thấy vậy, rất muốn nhắc nhở mẹ và anh rể của mình là quân hôn rất khó ly hôn "Mẹ, thời gian không còn sớm." Nhìn về phía Chung Kiến Quốc ám chỉ.
⬅ Trước Tiếp ➡