" Đúng vậy." Tống Chiêu Đệ nói, " Chị gái và anh rể của yêm đi làm bên xưởng gia cụ cách nơi này tận mười mấy dặm đường, nếu có xe, chị gái yêm có thể ngủ nhiều hơn một chút vào buổi sáng."
Chung Kiến Quốc đau lòng anh cả mình đi làm bằng hai chân, liền tìm chiến hữu đổi một chỉ tiêu xe đạp. Khuya ngày hôm trước, Chung Kiến Quốc mới nói chuyện xe đạp với anh cả, nhưng anh cả Chung không muốn.
Nguyên lời của anh cả Chung là, nếu như các phương diện của Tống Chiêu Đệ đều ổn, chúng ta cũng đừng để người ta chịu thiệt, hãy cho thêm một chiếc xe đạp làm của hồi môn cho Tống Chiêu Đệ.
Con người Triệu Ngân làm việc quá ghê tởm, Chung Kiến Quốc đối với cháu ngoại của bà ta là Tống Chiêu Đệ cũng không ôm bao nhiêu hy vọng. Tiếc rằng Tống Chiêu Đệ diễn quá tốt, hôm qua Chung Kiến Quốc về đến trong huyện, nghĩ tới Tống Chiêu Đệ liền nhịn không được mà cảm khái, cô gái này cũng thật là thành thực.
Tống Chiêu Đệ và Triệu Ngân rõ ràng không phải là cùng một loại người, Tống Chiêu Đệ lại đề xuất tiệc mừng cưới hôm đó không mời Triệu Ngân, chính là vô cùng chán ghét Triệu Ngân, Chung Kiến Quốc cảm thấy Tống Chiêu Đệ cùng anh rất hợp nhaụ Hôm nay trời còn chưa sáng, Chung Kiến Quốc liền đi khắp nơi nghe ngóng xem nơi nào có bán xe đạp.
"Chiếc xe này là mua cho em." Chung Kiến Quốc nói, " Em muốn đưa cho ai cũng được. Dù sao cũng không thể mang nó đi theo ra đảo Ông Châụ"
Trong mắt Tống Chiêu Đệ sáng lên, trong lòng thầm kêu, mẹ ơi, người đàn ông này xử lý mọi chuyện rất tốt "Thật không ?"
"Tôi là một quân nhân, chưa bao giờ nói dối." Chung Kiến Quốc nghiêm túc nói.
Tống Chiêu Đệ chỉ củi lửa trên đất " Anh dọn dẹp trong phòng đi, xe để cho yêm."
" Em biết đi xe?" Chung Kiến Quốc hỏi.
Tống Chiêu Đệ dừng lại bước chân, đột nhiên nghĩ đến cô không biết đi xe đạp, mà nguyên chủ càng là chưa từng chạm qua xe đạp, trên mặt lướt qua một tia lúng túng " Không biết đi nhưng yêm sẽ học."
"Sau này tôi dạy em." Chung Kiến Quốc lại nghe được Tống Chiêu Đệ nói "Yêm", anh không cảm thấy biệt nữu, ngược lại anh cảm thấy cô rất giản dị. Cuối cùng, Tống Chiêu Đệ nói cô có bằng tốt nghiệp cao trung.
Kiếp trước, Tống Chiêu Đệ có thể nổi danh trong và ngoài nước, cũng là nhờ có quý nhân dìu dắt một phần. Trên thực tế khi đó Lưu Linh rất thông minh, cô đã lăn lộn nhiều năm trong vòng danh lợi, bây giờ cô là người rất lõi đời.
Sau khi Chung Kiến Quốc vừa nói ra câu đó, Tống Chiêu Đệ liền phát hiện thái độ của anh ta đối với cô đã biến đổi, rõ ràng thân cận lên không ít " Cảm ơn anh." Lập tức cô liền kêu, " Chị cả, ra đây mà xem này."
"Sao vậy?" Chị cả Tống ôm con nhỏ chạy ra, chăm chú nhìn lại, kinh ngạc nói " xe đạp ở đâu đây?"
Tống Chiêu Đệ chỉ ôm củi đốt nhìn về phía Chung Kiến Quốc " Anh ấy mua cho nhà chúng ta."
"Này. . . Trời ơi, chắc hẳn đã mất không ít tiền nhỉ?" Chị cả Tống nhìn chiếc xe đạp mới tinh, ánh mắt đều thẳng.
Tống Chiêu Đệ "Có tiền cũng không nhất định có thể mua được."
"Đúng đúng đúng, còn phải có chỉ tiêụ" Chị cả Tống nhìn về phía Chung Kiến Quốc giống như mẹ vợ nhìn con rể, càng xem càng hài lòng, "Mau vào, đừng đứng ở bên ngoài."
Chung Kiến Quốc không động đậy, mà là nhìn về phía Tống Chiêu Đệ "Em đi vào trước."
"Chiêu Đệ, ở đâu mà có được chiếc xe này?"
Chung Kiến Quốc theo tiếng nói nhìn lại, thấy tường đất bên cạnh nhiều hơn một cái đầu người ló ra, trong lòng không rõ "Vị này là?"
" Là khách tới à?" Mở miệng nói chuyện lại là một người nữa nhô lên sau bức tường, lộ ra nửa thân người, " Sao yêm chưa thấy qua anh ta bao giờ?"
Chung Kiến Quốc nhìn Tống Chiêu Đệ im lặng không nói, người trong thôn các em đều không khách khí như vậy sao.