Mẹ Tống đột ngột quay đầu qua " Cha nó, sao ông có thể đồng ý ?"
" Mẹ, con có lời muốn nói cùng mẹ và cha." Tống Chiêu Đệ thấy mẹ Tống phải ứng dữ dội như vậy, đành đem người kéo vào trong phòng.
Cha Tống phụ nhìn con gái lớn và con rể khoát tay, vợ chồng hai người liền bưng cơm trở về phòng của mình, cha Tống đi vào nói "Con muốn nói chuyện gì liền nói đi, yêm và mẹ con đều nghe con nói, đây là chuyện lớn ảnh hưởng đến cả đời của con, nếu tương lai con không hối hận là được."
"Cha, mẹ, con nói ra các người đừng nóng giận." Nguyên chủ tính toán giữ ở trong bụng, đổi thành linh hồn mới, Tống Chiêu Đệ muốn để cho cha mẹ an tâm, suy tư một hồi liền tính toán nói thẳng ra, "Lúc còn đi học con có quen một người bạn."
Nhất thời mẹ Tống không phản ứng kịp " Bạn gì?"
"Nam?" Cha Tống không dám tin, Tống Chiêu Đệ gật đầu, cha Tống vội hỏi, "Người đó là ai?"
Mẹ Tống đột ngột mở to mắt "Chiêu Đệ nannan "
"Mẹ, trước đừng gấp." Theo bản năng thân thể của Tống Chiêu Đệ đi lên đỡ mẹ Tống, " Năm ngoái, con và anh ta đã bàn bạc là sau khi nghỉ hè xong sẽ trở về nhà nói chuyện với cha mẹ, chẳng qua là thành phần gia đình nhà anh ta có vấn đề, nên đã lén lút chạy đi hải ngoại rồi."
Cha Tống nhìn chằm chằm con gái "Năm ngoái con đột nhiên trở lại, mẹ con cảm thấy con có chuyện, yêm nói mẹ con chắn suy nghĩ nhiều rồi, về sau nghe người ta nó đại học đều bị dừng lại hết việc học, cũng không nghĩ sâu thêm, có phải là chuyện xảy ra vào thời điểm đó?"
"Đúng vậy." Tống Chiêu Đệ nhẹ nhàng nói, "Anh ta đáp ứng muốn cưới con, con và anh ta liền…." Cô giả vờ bộ dáng đáng thương, tâm trạng khổ sở và thẹn thùng, chấp nhận nghe cha mẹ dạy bảo, Tống Chiêu Đệ cúi đầu xuống, xem ra cực giống với việc không dám nhìn mặt cha mẹ.
Bỗng chốc, nước mắt của mẹ Tống tuôn ra như bão táp, một phen đem con gái vào lòng mình.
Thời kỳ ba năm trắc trở, một ngày chỉ được ăn có một bữa cơm, lúc đó mẹ Tống cũng không rơi qua một giọt lệ. Giờ phút này nước mắt của mẹ Tống lại thi nhau rơi xuống, thấm hết vào quần áo của Tống Chiêu Đệ, cũng đánh một gậy vào trong lòng Tống Chiêu Đệ.
Lưu Linh là một nữ cường nhân, kiếp trước đạt được giải Oscar, hay đi trên thảm đỏ Cannes, cũng từng tạo ra thương hiệu thời trang của riêng mình, trải qua vô số trắc trở, tự nhận là trên thế gian này không còn chuyện gì có thể khiến cô chảy nước mắt được nữa.
Nghe giọng khóc thút thít của mẹ Tống, dư quang khóe mắt liền chú ý tới nửa đầu đều có tóc bạc của cha Tống đang đỡ khung cửa mà lén lút gạt lệ, Lưu Linh vốn đã sớm quên tư vị của nước mắt là như thế nào, bây giờ khóe mắt liền ươn ướt "Cha, mẹ, mọi chuyện đều qua cả rồi. Con, con cùng anh ta trước khi kết hôn liền phát hiện anh ta là loại người gì, chứ mà để sau khi kết hôn với anh ta mới biết còn khổ hơn."
" Chiêu Đệ của yêm à, sao tâm của con lại lớn như vậy chứ." Mẹ Tống oa một tiếng, lại khóc lớn lên.
Lưu Linh nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng mẹ Tống, trong lòng nói, tâm của con gái mẹ không hề lớn, từ sau khi Triệu Ngân đi, đêm nào cô ấy cũng che chăn mà khóc. Nếu không phải khóc nhiều như thế, linh hồn cũng sẽ không đổi thành Lưu Linh cô "Mẹ, Chung Kiến Quốc có ba đứa con nhỏ, con cũng chỉ có một người yêu, anh ta không dám ghét bỏ con. Mẹ và cha đừng có lo lắng."
"Cậu ta là không dám ghét bỏ con, cậu ta còn trông chờ con giúp nó trông nom mấy đứa trẻ." Ông Tống lau nước mắt, "Vương gia bên kia sao nói?"