⬅ Trước Tiếp ➡
Quả phụ Lưu bưng hai cái bánh bao to, lắc cái eo thon nhỏ vượt qua Tô Tiếu Tiếu đi thẳng tới ngồi đối diện với Hàn Thành, không đợi bà mai Từ nói chuyện cô ta đã bắt đầu tự giới thiệu “Xin chào đồng chí Hàn, tôi tên là Lưu Thủy Tiên năm nay hai mươi lăm tuổi, đã tốt nghiệp cấp ba, chồng trước cũng giống như anh cũng là một quân nhân vĩ đại, nhưng rất không may ba năm trước đã hy sinh tính mạng vì nước mà không để lại được một mụn con nào, tôi hiểu sự vĩ đại của quân nhân cũng biết làm vợ quân nhân không dễ dàng, cũng rất mong có thể lại được làm vợ quân nhân một lần nữa. Tôi cảm thấy chúng ta rất có duyên phận, tôi có thể giúp anh chăm sóc hậu phương, giúp anh không cần phải lo lắng chuyện ở nhà, nếu như anh cảm thấy tôi cũng phù hợp vậy tôi có thể đi theo anh bất cứ lúc nào.”
Quả phụ Lưu nói xong lại đẩy đĩa bánh bao nhân thịt đó tới “Tôi đã ăn sáng rồi, thím Từ và đồng chí Hàn ăn đi.”
Những hành động này của cô ta khiến cho Tô Tiếu Tiếu trợn trừng mắt há hốc mồm, không phải người của thời đại này rất kín đáo và sâu sắc hay sao, sao Lưu Thủy Tiên lại chủ động như vậy? Không hổ là người từng đọc sách, nói chuyện trôi chảy có lý có tình, còn đặc biệt biết lo liệu cho tương lai, cô ta còn nghĩ đến việc đồng ý thay cho đồng chí Hàn, gặp phải kẻ địch mạnh rồi.
Bà mai Từ ho nhẹ hai tiếng cho thông cổ họng “Đồng chí Hàn, đây là đồng chí Lưu, tính cách của cô ấy tùy tiện như vậy cậu cũng đừng trách, cô ấy chính là một người làm việc rất giỏi ở trong thôn chúng tôi, hai đứa con của cậu giao cho cô ấy chăm sóc không thành vấn đề chút nào.”
Bà Từ cũng không quan tâm hai người có hợp hay không, ngược lại chỉ cần thành công rồi bà ta có thể thu được lì xì bà mai từ cả hai bên là được.
Hàn Thành mang vẻ mặt nghiêm túc chỉ liếc mắt nhìn tay của quả phụ Lưu một cách lạnh lùng rồi nói “Cô về trước đi.”
Quả phụ Lưu đơ người ngay tại chỗ, liếc mắt ra hiệu với bà mai Từ, cô ta tự đánh giá biểu hiện của mình rất tốt rồi cơ mà.
Nụ cười của bà mai Từ cứng ngắc, hỏi “Đồng… đồng chí Hàn, cậu thế này là có ý gì? Là còn có vấn đề gì chưa rõ sao?”
Hàn Thành vốn không định khiến đồng chí nữ khó xử đặc biệt là ở trong tiệm cơm còn có những người khác, anh không biết tại sao bà mai Từ lại chọn một nơi nhiều người như vậy, nếu biết trước bà ta đồng thời hẹn mấy đồng chí nữ thì anh chắc chắn sẽ không đồng ý.
“Không hợp.” Hàn Thành rất nghiêm túc, vẫn không nhìn bà ta như cũ.
Mặt của quả phụ Lưu cứng ngắc, “hừ” một tiếng, nói một câu “đồ đầu gỗ” rồi đứng dậy định đi, nhưng nghĩ đến bánh bao thịt của mình lại quay người lại bưng lên.
Bà mai Từ duỗi tay định cướp, nhanh chóng nói “Ôi, cô bưng đi làm gì, còn không phải cho tôi ăn sao?”
Quả phụ Lưu chẳng thèm quan tâm bà ta, vụ mai mối này bể rồi mà còn lỗ mất một cái bánh bao thịt cho bà ta, mơ cũng đẹp thật.
Khi cô ta đi qua người Tô Tiếu Tiếu lại cố tình huých cô một cái, hừ lạnh rồi bảo “Mắt của người ta cao lắm đấy, không đi mà còn đợi mất mặt sao? Thật sự cho rằng đồng chí nữ của thôn Tô Gia chúng tôi xếp hàng đợi anh chọn chắc.”
Tô Tiếu Tiếu cười mà không nói làm như không quen cô ta.
Cô cứ cảm thấy đồng chí Hàn có ý của mình nên cô không gấp.
Thời buổi này tới tiệm cơm quốc doanh mua về đều phải tự mình mang cặp lồng theo, nếu không phải quả phụ Lưu tức Tô Tiếu Tiếu thì cũng sẽ không mua bánh bao, bây giờ lại không mang về được nên dứt khoát bước tới bàn cách bọn họ xa nhất ngồi ăn.
⬅ Trước Tiếp ➡