⬅ Trước Tiếp ➡
Sắc mặt của Tô Vệ Dân đã đen không thua gì đít nồi trong nhà, ông ấy hừ lạnh một tiếng “Một đám nhiều chuyện đầu óc thiển cận, cả ngày xen vào chuyện của người khác, chỉ thích khua môi múa mép, ngày mai làm việc không có tinh thần như vậy xem tôi có trừ công điểm của các cô hay không?”
Sắc mặt của chị dâu Ngô đã thành màu gan heo, chị ta sờ mũi, không quay đầu lại mà giả bộ làm rùa rụt cổ rời đi.
Tô Vệ Dân vẫn chưa hết tức, lớn tiếng bổ sung một câu sau lưng chị ta “Con gái tôi gả cho ai cũng sẽ không gả cho mấy tên vô dụng lười chảy thây, trong bụng không có nửa chữ bẻ đôi như nhà các người nhé, tỉnh táo lại đi ”
Cả người chị cả Ngô cứng ngắc, dưới giày như phết thêm dầu mà nhanh chóng chạy về nhà.
Tô Tiếu Tiếu ghi xong công điểm đi ra ngoài lại nghe thấy cha mình đang mắng người, không khỏi vừa lắc đầu vừa cười.
Ở thời đại trọng nam khinh nữ này, ngay cả ăn no mặc ấm kiếm kế sinh nhai cũng thành vấn đề nhưng người cha hờ này vẫn rất tốt.
Tô Tiếu Tiếu đi qua ôm cánh tay của Tô Vệ Dân “Cha này, cha tức bọn họ làm gì, miệng mọc trên người người ta nói con vài câu cũng sẽ không bớt được miếng thịt nào, chúng ta vẫn nên nhanh về ăn cơm để muộn là mẹ lại càm ràm đấy.”
Tô Vệ Dân nhìn con gái nhỏ xinh xắn nhà mình mà thấy thật xót xa thay, con gái ngoan sắp thi vào đại học đến nơi lại gặp phải cuộc vận động lớn hủy bỏ thi đại học, nếu như vào đại học rồi sau khi tốt nghiệp sẽ được phân vào đơn vị trong thành phố làm việc rồi lại gả cho một người thành phố, con cái cũng lớn hết cả, nào cần phải ở đây chịu cục tức như vậy?
“Con gái, cha có lỗi với con, nếu không phải vài năm trước cứ nghĩ có thể khôi phục kỳ thi đại học thì cũng không đến mức trì hoãn hôn sự của con đến bây giờ.”
Nhà họ Tô ba đời bần nông xuất thân trong sạch, Tô Tiếu Tiếu lớn lên xinh đẹp, đi học lại giỏi, gần như năm nào cũng thi đứng nhất, toàn bộ giáo viên đều nói cô chắc chắn có thể thi đỗ đại học và thoát khỏi cánh cửa nhà nông. Vài năm trước người tới làm mối có thể nói là đạp nát thềm cửa, Tô Vệ Dân không cam lòng gả con gái ở quê nhà nên từ chối không biết bao nhiêu chàng trai có điều kiện khá tốt.
Người từ thành phố tới làm mai cũng không ít nhưng thành phần trong nhà ít nhiều đều có chút vấn đề, bọn họ muốn tìm một nhà bần nông để giữ lại một đường lui, trong thành phố sợ bóng sợ gió hiển nhiên Tô Vệ Dân không muốn dính vào vũng nước đục này, nhưng thành phần gia đình tốt lại không nhìn trúng Tô Tiếu Tiếu, đi tới đi lui như vậy mới thành cục diện cao không với tới, thấp không bằng lòng như hiện tại.
Vốn dĩ thanh niên trí thức là một sự lựa chọn không tồi nhưng hoàn toàn không ngờ lại gặp phải cái thứ hàng không đáng tin như vậy, hại cho con gái nhảy giếng tự vẫn mất hết danh tiếng, nếu không phải phát hiện ra sớm thì chỉ sợ đã…
Tô Vệ Dân nghĩ đến tình cảnh vớt được con gái từ trong giếng mà vẫn rùng mình.
Tục ngữ nói cây sống nhờ vỏ người sống nhờ mặt mũi, Tô Vệ Dân cắn răng “Con gái, con yên tâm, cho dù có bù vào bao nhiêu của hồi môn thì cha vẫn sẽ gả được con vào thành phố để vả mạnh vào mặt cái đám nhiều chuyện kia, sau này con tuyệt đối đừng làm chuyện ngu ngốc thêm nữa.”
Tô Tiếu Tiếu “Cha yên tâm đi, con sẽ không làm chuyện ngu ngốc nữa đâu, cha cũng đừng tức giận, cứ để cho bọn họ nói.”
Tô Vệ Dân nào có biết con gái ruột của ông ấy đã sớm bị thay tim từ thời khắc nhảy xuống giếng tự vẫn rồi?
⬅ Trước Tiếp ➡