⬅ Trước Tiếp ➡
Trương Xuân Anh thèm thịt nên khi cô ta nấu cơm ít nhiều đều sẽ cho thêm gia vị như ớt khô lại thêm mấy giọt giấm trắng, ăn vào chua chua cay cay ngược lại cũng ngon miệng.
Đang chuẩn bị ăn cơm thì ngoài cửa có người hô “Nhà đại đội trưởng có ai ở nhà không?”
Chị dâu cả Lương Hồng Mai và chị hai Trương Xuân Anh đưa mắt nhìn nhau, đây không phải là giọng của bà mai Từ hay sao? Lẽ nào…
Mẹ của Tô Tiếu Tiếu là Lý Ngọc Phụng vừa nghe được giọng này vội vàng đi ra cửa “Cửa không khóa, bà chị mau vào đi.”
Không lâu sau, Lý Ngọc Phụng dẫn một người phụ nữ trung niên khoảng năm mươi tuổi, trên môi bên trái có một nốt ruồi đen, khóe miệng mỉm cười đi vào.
Tô Tiếu Tiếu thông qua trí nhớ của nguyên chủ nhận ra người này là bà mai Từ, nghe nói duyên số trong phạm vi năm mươi dặm ở thôn Tô Gia có đến tám, chín phần đều là do bà ta thúc đẩy, một bảng hiệu sống của vùng này như bà ta để không đập vỡ tấm biển này thường sẽ tìm hiểu rõ tình hình đôi bên rồi mới giới thiệu cho.
Nhưng từ sau chuyện Tô Tiếu Tiếu chủ động theo đuổi tình yêu với một thanh niên trí thức không được toại nguyện mà nhảy giếng tự vẫn, không phải bà ta đi ngang qua nhà họ Tô đều sẽ đi đường vòng sao? Sao hôm nay lại chủ động tới cửa?
“Xuân Anh mau đi sắp thêm bát đũa để thím Từ của con ăn cơm đã rồi nói saụ” Lý Ngọc Phụng dặn dò.
Bà mai Từ liếc mắt nhìn thức ăn trên bàn, vội vàng xua tay “Không cần không cần, trong nhà đã nấu cơm cho tôi rồi, vừa vội qua hai nhà nhà các bà là nhà cuối cùng rồi, tôi nói nhanh cho xong còn về ăn cơm.”
Bà mai Từ vừa nhìn bàn cơm này đã không còn khẩu vị gì, nhanh về nhà nói không chừng còn có thể ăn được hai miếng trứng chiên, tuy nói là đại đội trưởng và trong nhà còn có hai công nhân nhưng điều kiện còn không bằng bà ta, phỏng chừng quà cảm ơn cho bà mai cũng không tốt được đến đâu, bà ta chỉ mong sao góa phụ Lưu trong thôn thành chuyện, người ta cũng đã đồng ý sẽ cho bà ta ba đồng tiền làm quà cảm ơn.
“Là như vậy, có một người thế này, người Châu Thành làm lính, lớn lên rất đàng hoàng, hai mươi tám góa vợ, chăm hai đứa con, lớn thì năm tuổi bé thì chưa đến hai tuổi, muốn tìm người biết chữ có thể dẫn về bộ đội cùng các con, tốt nhất là đăng ký kết hôn xong là có thể đi ngay, tôi thấy cậu này chỉ lớn hơn Tiếu Tiếu nhà bà vài tuổi, lại là một người nhã nhặn tỉa tót câu chữ nên mới tạm thời qua đây hỏi thử một chút.”
Bà mai Từ vừa dứt lời quả nhiên thấy sắc mặt của người trong nhà này đều không dễ nhìn cho lắm, bà ta không khỏi bĩu môi, bây giờ khác với ngày xưa rồi, Tô Tiếu Tiếu của trước đây là một nhà có con gái trăm nhà cầu hôn nhưng bây giờ thì sao? Tuổi vừa lớn danh tiếng vừa không hay lại còn không biết làm việc đồng áng, nhưng có người trong thành phố nào có chút điều kiện thèm coi trọng cô sao?
Lời này đương nhiên bà ta sẽ không nói ngay trước mặt người ta mà lại cười phụ họa, bảo “Tôi biết Tiếu Tiếu nhà chúng ta điều kiện tốt ánh mắt lại cao, đi học làm văn năm nào cũng thi đứng nhất, nhưng nông thôn chúng ta đi học lại có ích gì? Cũng không vào được đại học, điều kiện bên nam nghe qua đúng là thiệt cho Tiếu tiếu nhà các bà, tôi cũng chỉ hỏi một câu như vậy, người ta đưa ra yêu cầu biết chữ này tôi cũng không tiện giới thiệu cho người ta một người tốt nghiệp tiểu học, đây không phải là đập bể bảng hiệu của tôi sao? Thanh niên trẻ lớn ngang Tiếu Tiếu nhà bà thật sự không có, tuổi này trên cơ bản đều đã sớm kết hôn có con cả rồi.”
Bà mai Từ hừ lạnh trong lòng, đã lớn tuổi còn đòi hỏi lắm, tuổi này cũng không phải còn lại mỗi tái giá với góa vợ hay sao?
⬅ Trước Tiếp ➡