Thời đại này, cả một vùng xung quanh Huyện Vu, từ thôn đến trấn, từ trấn đến tỉnh không có nhiều đường đi như sau này, ra ngoài đi lên Tỉnh hầu như đều dựa cả vào thuyền. Ninh Hương cũng nghĩ muốn tự đi bộ lên thị trấn, nhưng sợ không tìm thấy đường, một ngày cũng không đến được thị trấn.
Ở bên bờ sông đợi một lát, đang lúc Ninh Hương thất thần vò dây đeo cặp sách vàng đột nhiên nghe được giọng nói “Muốn ra ngoài?”
Ninh Hương hồi thần nhìn lại, là Lâm Kiến Đông Đội trưởng của đội bọn họ, đang đong đưa thuyền đến trước mặt cô. Cô khách sáo cười lên, nhìn Lâm Kiến Đông nói “Muốn đến thị trấn giải quyết chút chuyện, Đội trưởng anh đang đi đâu vậy?”
Lâm Kiến Đông là một Đội trưởng rất nhiệt tình, từ sau khi làm Đội trưởng Đội sản xuất luôn tuân thủ nguyên tắc “vì dân phục vụ”, một lòng lo cho cuộc sống và hạnh phúc của các xã viên.
Anh cười một cái nói “Khéo quá, anh cũng lên Thị Trấn giải quyết công chuyện, lên đây đi.”
Ninh Hương không khách sáo với anh, khi anh chèo thuyền đến cạnh bờ liền đi lên thuyền ngồi xuống.
Hai người đều cùng lớn lên trong một đội, chơi cùng nhau đến lúc mười tuổi nên không cho là xa lạ. Tối qua còn ngồi bờ sông nói chuyện mấy câu, giờ đây cũng không cảm thấy quá xa cách. Có chuyện để nói, dù sao lúc nhỏ cũng chơi với nhaụ
Cuộc đời con người, chắc là khoảng thời gian thơ ấu là vô lo vô nghĩ nhất. Ninh Hương đã sống một đời, có rất nhiều chuyện lúc nhỏ đã không còn nhớ rõ. Nghe Lâm Kiến Đông dù là chuyện lớn hay nhỏ đều kể lại lần nữa, cô nghe mà không nhịn được vui vẻ, lâu lâu lại hì hì.
Lâm Kiến Đông từ tối hôm qua gặp được Ninh Hương đã cảm thấy trên người cô bao phủ một tầng u ám. Bây giờ thấy cô cười vui vẻ như vậy, giống như mặt trời ló rạng đánh tan bóng tối trong mắt cô, làm đôi mắt cô sáng bừng lên, vậy là anh lại nói càng hay say.
Hai người một đường cười nói, chèo chiếc thuyền nhỏ từ thôn Điềm Thủy đến thị trấn.
Lúc xuống thuyền tách nhau đi, Lâm Kiến Đông nói với Ninh Hương “Nếu anh về muộn thì em cứ ở đây đợi anh một lúc, anh đưa em về.”
Ninh Hương gật đầu nói cảm ơn với anh xong liền quay người đi vào thị trấn giải quyết chuyện của mình.
Trên người cô có đem theo một chút tiền hơn nửa năm tích góp được nhờ vụng trộm thêu thùa, đầu tiên đến văn phòng điện báo gửi điện tín cho Giang Kiến Hải trước. Bởi vì điện tín thu thiền theo số chữ, một chữ hết bốn xu, vậy nên Ninh Hương chỉ gửi đi bốn chữ Trung Thu trở lại.
Gửi điện tín xong, Ninh Hương tiện tay in một tờ đơn xin ly hôn, tiếp đó tiếp tục dạo đường thị trấn.
Cô vê vê chút tiền trong túi, tính toán cuộc sống tiếp theo như nào, cái ăn cái uống cái chơi không mua cái gì cả, cuối cùng chỉ mua hai hộp dầu con Sò.
Dầu con Sò đã là sản phẩm chăm sóc da rẻ nhất trong các cửa hàng bách hóa trên Thị Trấn, Ninh Hương mua nó về là muốn chăm sóc da tay mình trở lại như cũ. Cô tất nhiên có thể thông qua việc đi làm kiếm điểm công nuôi sống bản thân, nhưng cô càng muốn dựa vào nghề thêu thùa kiếm tiền hơn.
Hơn nửa năm nay ở nhà họ Giang bị sai xử làm mấy việc lặt vặt, ngón tay cô bây giờ đã có hơi thô ráp. Công việc tinh tế như thêu thùa phải dùng sợi chỉ rất rất mảnh, nếu ngón tay thô ráp thì sẽ không làm được, nếu muốn làm công việc tinh tế thì chỉ có thể dưỡng lại tay trước.
Ninh Hương rất có thiên phú trên phương diện thêu thùa nhưng đời trước sau khi gả cho Giang Kiến Hải, hai năm đầu ở lại nông thôn chăm sóc mẹ chồng Lý Quế Mai, còn lén lút làm một chút việc nặng nhọc để tích góp chút tiền riêng, sau đó vào Tỉnh cùng Giang Kiến Hải thì gần như không còn đụng vào việc thêu thùa nữa.