⬅ Trước Tiếp ➡
Hồ Tú Liên ở bên bếp binh binh bang bang xào rau vừa tức giận nói “Lại nhắc đến chuyện ly hôn đó, cãi với tôi một trận xách túi đi ra ngoài rồi, nói không ăn cơm nữa. Tôi thấy nó đúng là uống nhầm thuốc mà, trước đây tính cách mềm mỏng biết bao, ai gặp mà không khen một câu A Hương nhà chúng ta tốt? Làm vợ người khác rồi thì ngược lại, bây giờ đột nhiên quay về ầm ĩ như vậy, tính cách cũng thối thành như vậy, thật là làm người ta tức giận. Chẳng qua chỉ là Giang Ngạn nghịch ngợm đẩy nó một cái, bị đụng đầu, cũng không có gì đáng ngại cả, có cần thiết phải như làm vậy không?”
Ninh Kim Sinh nghe nói vậy cũng tức lên, “Bà cứ để nó ầm ĩ, Giang Kiến Hải bây giờ đang ở tỉnh khác khảo sát học tập, ai đi ly hôn với nó? Tôi muốn nhìn xem, nó có thể làm nên chuyện gì, chúng ta chẳng qua là để láng giềng làm trò cười thôi. Ồn ào xong quay về nhà họ Giang, người khổ không phải là nó à ”
Hồ Tú Liên cũng thật sự bị làm cho tức giận, nhưng bà vẫn lo nghĩ tình huống thực tế, nhìn Ninh Kim Sinh nói “Nó cứ càn quấy như vậy không chịu về, nhà họ Giang người ta khẳng định có ý kiến với nhà mình, nói chúng ta không biết dạy con gái, còn nói chúng ta không hiểu chuyện.” Ninh Kim Sinh hít khí nghĩ nghĩ, “Vậy thì không cần đợi nó hòa hoãn lại cảm xúc gì nữa, chiều tối đội sản xuất tan làm tôi liền chèo thuyền đưa nó đi về.” Hồ Tú Liên giờ đây cũng không muốn để Ninh Hương ở lại trút uất ức gì nữa, gật đầu nói “Đưa về đi.”
Ninh Hương buổi trưa không ăn cơm, trong thời đại quốc gia nghèo đói này, đói một hai bữa cũng chỉ là chuyện bình thường. Lúc nhỏ khi lương thực ít hơn bây giờ, cô đều dành cái ăn để lại cho em trai em gái, chịu đói còn ít sao?
Buổi trưa cô tùy tiện tìm một chỗ râm mát tránh khoảng thời gian nóng nhất đi qua, sau đó liền đeo cặp sách vàng đi trạm đặt thêu ở công xã. Số tiền trong tay cô bây giờ có hạn, tất nhiên phải nắm chặt công việc thêu thùa tích góp chút tiền trong tay.
Thời đại trước mắt này, làm giàu là không có khả năng, chỉ có thể theo trào lưu giải quyết vấn đề ấm no trước.
Đời trước rời khỏi trấn Mộc Hồ hơn nửa đời người, Ninh Hương vẫn còn nhớ rất rõ hình dáng của trưởng trạm trạm đặt thêu trên trấn Mộc Hồ. Gặp mặt rồi thì cảnh tượng trong đầu càng trở nên rõ ràng hơn, trạm trưởng Trần mặc một cái áo choàng màu xanh lam cười nói với cô “Lâu rồi không thấy cô đến.”
Ninh Hương cười cười “Trong nhà có hơi bận.”
Nói kỹ càng hơn là, gần đây là vụ mùa mùa thu, ruộng đất trong nhà có hoa màu cần thu hoạch, Lý Quế Mai luôn sai xử cô đi làm, cô lại phải vừa nấu cơm làm việc nhà, còn cả ngày bị Giang Ngạn, Giang Nguyên và Giang Hân ba đứa nhỏ hư đó dày vò, cho nên gần đây cả tuần cũng không có thời gian đến trạm đặt thêu lấy nguyên liệụ
Tiện mồm hàn huyên một câu lại hỏi “Trạm trưởng Trần, còn có nguyên liệu không?”
Thời đại này, nguyên liệu ở làng quê và thị trấn đều lấy từ trạm đặt thêu hoặc trang thêu ở trong tỉnh. Sau khi lấy về phát cho thợ thêu dân gian, còn có chính là những tú nương thôn quê như Ninh Hương, sản phẩm đã thêu xong thông qua Tô Châu đưa đến các nơi như Thần Hải với Hồng Kông.
Tú nương thêu một sản phẩm thực ra kiếm không được bao nhiêu tiền, tiền ít, thời gian cũng rất gấp rút, phải giao thành phẩm cho trạm đặt thêu trong khoảng thời gian quy định. Nhưng cho dù có ít tiền hơn nữa, đối với tú nương mà nói cũng là con đường tốt để kiếm chút tiền phụ giúp gia đình.
⬅ Trước Tiếp ➡