Đương nhiên trong lòng Ninh Hương rõ ràng hơn ai hết, Hồ Tú Liên cùng Ninh Kim Sinh có đánh chết cũng sẽ không đồng ý cho cô ly hôn.
Chuyện ly hôn này, ở nông thôn trong thời đại này là một chuyện vô cùng khác người, phụ nữ ly hôn sẽ người bị bôi danh không đàng hoàng, sẽ làm mất mặt bản thân và gia đình, sẽ bị người chỉ chỉ trỏ trỏ chỉ trích sau lưng, không ngẩng đầu lên nổi với hàng xóm láng giềng.
Trong giá trị quan của những người xung quanh, phụ nữ kết hôn chính là cả đời. Cho dù sống tốt hay không tốt, cả đời chỉ theo một người đàn ông. Làm vú em cho người này cả đời, nối dõi tông đường cho anh ta, chăm sóc cha mẹ già cho anh ta, chết cũng không thể ly hôn.
Quan niệm truyền thống đời đời truyền lại, cãi vã nói đạo lý thì sẽ giành được kết quả?
Giành không được, vậy nên Ninh Hương lười tốn sức đi cãi nhaụ
Ninh Kim Sinh thấy cô vẫn không nói chuyện liền hỏi một câu “Có nghe thấy không?”
Ninh Hương đứng bên bếp chảo, lại múc mỡ heo cho vào chảo, nhìn cục mỡ biến thành váng dầu, không hề trả lời Ninh Kim Sinh, một bộ dáng vào tai trái ra tai phải, hoàn toàn là bộ dáng không nghe thấy.
Ninh Kim Sinh vẫn là lần đầu tiên thấy cô như vậy, ông đột nhiên không nhịn nổi nữa, nhấc tay đập mạnh lên bàn, “Bụp” một tiếng, trầm giọng nói “Ninh A Hương, tai mày bị điếc à? Tao hỏi mày có nghe thấy không ”
Hồ Tú Liên với Ninh Lan bị dọa, hai người lại đồng thời run lên một cái. Hồ Tú Liên nâng mắt nhìn Ninh Hương, đè giọng xuống nhắc nhở cô, “Cha con nói chuyện với con đó.”
Ninh Hương đứng bên cạnh chảo nhìn dầu sôi, nhẹ nhàng nín thở. Một lúc lâu sau cô buông tay vứt xẻng xào trong tay xuống chảo, nhìn Ninh Kim Sinh nói một câu “Con đã quyết định ly hôn rồi.”
Nói xong không đợi Ninh Kim Sinh phát tác lần nữa, cô không lo chuyện xào rau nữa, trực tiếp đi vào ra ngoài, trong miệng còn nhẹ nhàng nói tiếp một cậu “Con đi tìm A Tam A Tứ về ăn cơm ”
Ninh Kim Sinh trừng mắt nhìn bóng lưng Ninh Hương hét lên “Tao xem mày dám ? Làm phản mà ”
Bên đấy Hồ Tú Liên đứng dậy đến bên bếp cầm xẻng xào lên tiếp tục đảo rau, nói với Ninh Kim Sinh “A Hương gả đến nhà họ Giang thời gian đã hơn nửa năm, trước giờ chưa từng quay về kể khổ lần nào. Đầu năm chuyện kết hôn vừa xong, Giang Kiến Hải đã đóng gói chạy lấy người, nó một đứa con dâu mới, vừa kết hôn xong đã phải sống cuộc sống góa phụ, ở nhà hầu hạ mẹ chồng với 3 đứa nhỏ hơn nửa năm, trong lòng sao lại không có uất ức? Sợ là uất ức tích lại nhiều mượn chuyện lần này muốn giải tỏa thì sao. Ông cũng đừng nói nó nữa, để nó ở nhà hai ngày là được.”
Ninh Kim Sinh ép cơn giận xuống hít sâu một hơi, nghĩ một lúc lâu cũng không nói gì.
Ninh Hương ra ngoài dạo một vòng, dắt Ninh Ba Ninh Dương về, một nhà sáu người ngồi xuống cùng nhau ăn cơm.
Món ăn đơn giản thanh đạm, xào hai món chay, thêm một chút dưa chua và củ cải muối tự làm.
Lúc ăn cơm Ninh Lan cứ luôn liếc nhìn Ninh Hương, cô cảm giác lần này Ninh Hương trở về so với trước kia có vài điểm khác nhaụ Tuy rằng vẫn tính tình ít nói, nhưng trước kia sắc mặt dịu dàng nhu mì, mà bay giờ luôn cảm thấy ánh mắt cô mang chút lạnh lùng, cũng không thích cười nữa.
Mà Ninh Hương không liếc nhìn một ai, cúi đầu ăn cơm không nói câu nào. Miếng cơm lớn nhai trong miệng mang theo hương vị của quê nhà, ở kiếp trước sau khi cùng Giang Kiến Hải lên thành phố thì cô chưa lần nào ăn được loại gạo trồng ở làng Thiên Thủy nữa.
Hai chị em Ninh Hương Ninh Lan không nói chuyện, còn lại Ninh Kim Sinh, Hồ Tú Liên và Ninh Ba Ninh Dương thì nói không ngừng, người lớn thì nói chuyện nhà chuyện cửa trong thôn, trẻ con thì bàn luận chuyện chơi trò chơi ai thắng ai thua.