⬅ Trước Tiếp ➡

Thật chặt chẽ, thật mềm mại, mị thịt từ bốn phương tám hướng bao lại, khiến ngón tay anh một bước khó đi.
"Tần đại ca, không cần..." Thanh âm cô gái nhỏ đã trở thành khóc nức nở.
Tần Tu lại cười, đem ngón tay thọc nhập càng sâu vào địa phương nào đó, ý đồ muốn nghiền nát tiểu huyệt của cô.
"Rõ ràng là xử nữ, sao thủy dịch lại nhiều như vậy?"
Tần Tu đùa bỡn tiểu huyệt cô, thanh âm như cũ vững vàng thành thạo
"Là trời sinh mẫn cảm, hay là nói, em thích tôi, từ việc hôm qua cố tình gọi nhầm cho tôi cho tới hôm nay dục cự còn nghênh, tất cả đều là chủ mưu đã lâu, cố ý câu dẫn?"
nannannannan
thôi chết hàm hàm rồi =
à cô nào biết nhà nào làm bìa đẹp không giới thiệu cho tôi với tôi đi kiếm cho em nó cái bìa "
============================================================
t
t
Khi Tô Ánh Hàm lấy lại tinh thần từ trong khoái cảm, cô liền giật thót một cái.
Tần Tu đoán ra sao?
Không đúng, ngón tay anh còn đang đào móc tiểu huyệt cô, biểu tình cũng không phải chán ghét, lời nói vừa rồi khả năng là suy đoán của anh mà thôi.
Không thể thừa nhận.
Cô tuyệt đối không thể thừa nhận được.
Vậy nên lực đẩy của Tô Ánh Hàm mạnh hơn, nước mắt tràn ra nhiễm ướt toàn bộ lông mi
"Không phải, em không có, không có..."
Tần Tu dùng ngón cái ấn mạnh vào âm đế mẫn cảm của cô, đạm thanh truy vấn
"Không phải? Vậy thì tại sao bị tôi chơi huyệt liền thoải mái thành như vậy, còn chảy nhiều nước như thế?"
Tô Ánh Hàm run rẩy cắn ngón tay, phe phẩy đầu nức nở, bộ dáng ủy khuất cực kỳ
"Không biết, em không biết... Tần đại ca, anh không thể... Không thể như thế được... A ~"
Lời cự tuyệt nói ra một nửa ngay lập tức trở thành thanh âm rên rỉ ngọt ngào.
Thật thoải mái a.
Bị ngón tay đàn ông chơi thật thoải mái, bàn tay rộng lớn xoa ấn âm phụ, chạm vào tiểu âm hạch mẫn cảm, khoái cảm càng lúc càng như thủy triều đánh úp lại, cô căn bản không chịu nổi.
Tô Ánh Hàm chỉ có thể dựa vào chút lý trí cuối cùng mà khụt khịt mở miệng
"Không thể, Tần đại ca, em, em là vị hôn thê của Tần Nhiên..."
Tần Tu cười cười, nhìn về phía cô gái đang bị mình ấn trên cửa sổ sát đất.
Cô thật đẹp, vì bị khi dễ mà đuôi mắt phiếm hồng, khuôn mặt đỏ lên, so với sự ngây thơ thanh thuần ban đầu lại nhiều thêm vài phần vũ mị động lòng người, nhưng cho dù cô hiện tại rõ ràng là mang một bộ dáng đáng thương hề hề, khiến người khác đau lòng không thôi, Tần Tu vẫn như cũ không có lấy một điểm mềm lòng.
Anh thậm chí còn cường ngạnh mà vạch tiểu nộn huyệt của Tô Ánh Hàm ra, cắm thêm một ngón tay đi vào, cùng hai ngón tay lúc đầu rút ra đâm vào hoa huy t kiều nộn.
"Không... A ~"
Tốc độ càng lúc càng nhanh, lực đạo càng ngày càng mạnh, Tô Ánh Hàm mang theo âm thanh nức nở liên tục phát ra tiếng rên rỉ kiều mị. Vào một khắc trước khi cô đạt cao trào, Tần Tu đột nhiên rút ngón tay ra, để lại tầng tầng lớp lớp mị thịt cơ khát không thôi đang điên cuồng mấp máy.
"Ô..."
Cảm giác trống trải quá mức rõ ràng làm Tô Ánh Hàm khó chịu không thôi, cô trực tiếp khóc thành tiếng.
"Muốn sao?"
Tần Tu giơ ba ngón tay ướt đẫm đến trước mắt Tô Ánh Hàm, cho cô xem thủy dịch trong suốt dâm mĩ dính trên chúng.
Tô Ánh Hàm chỉ có thể khóc.
"Đều là thứ em chảy ra."


⬅ Trước Tiếp ➡