⬅ Trước Tiếp ➡

Ưm, tiểu bức lại bắt đầu phát ngứa, Tô Ánh Hàm rất muốn Tần Tu thao mình, cũng rất muốn côn th t lớn của Tần Tụ
Nhưng mà không được.
Vẫn là nên bình tâm lại.
Tần Tu đối với cô có hứng thú hoàn toàn là bởi vì cô từ trước đến nay chưa từng ngưng diễn kịch, hình tượng bạch liên hoa thuần khiết vô tội đơn thuần đáng yêu quật cường không thể bị phá hủy được. Vậy nên Tô Ánh Hàm dùng sức lực lớn nhất đẩy Tần Tu ra. Khi Tần Tu bước tới kéo cô lại, Tô Ánh Hàm không nhẹ không nặng cho anh một cái tát.
"Không có khả năng, anh không được đụng vào tôi, tôi không cho phép anh đụng vào tôi "
Tô Ánh Hàm không ngăn được nước mắt, cô ôm lấy chính mình liên tục lui về phía sau, thanh âm run rẩy nói với Tần Tu "Tôi sẽ nói cho anh Tần Nhiên biết, tôi sẽ nói cho anh ấy biết..."
"Nói cho hắn biết cái gì?" Tần Tu dùng ngón tay vuốt ve đuôi mắt phiếm hồng của Tô Ánh Hàm, hứng thú trong mắt càng tăng lên, "Nói cho hắn biết em bị anh trai hắn liếm đến cao trào, thoải mái muốn phun nước?"
"Câm miệng, anh câm miệng..."
Tô Ánh Hàm như là bất kham mà chịu nhục, cô khóc lóc xoay người chạy ra ngoài cửa.
Quản gia đang chờ ở cửa, ông nhận được ánh mắt Tần Tu đưa qua, trực tiếp giơ tay ngăn cản Tô Ánh Hàm.
Tô Ánh Hàm thở dài nhẹ nhõm một hơi.
May quá bị ngăn cản.
Ngoài trời còn đang mưa, tiểu bức cũng chưa ăn được dương v t của Tần Tu đâu, cô một chút cũng không muốn đi.
Nhưng phải diễn cho đến nơi đến chốn đã.
Bị ngăn lại, Tô Ánh Hàm xoay người, tức giận trừng mắt nhìn Tần Tu
"Tôi phải đi về, anh để tôi đi về "
Tần Tu "Bên ngoài còn đang mưa."
Tô Ánh Hàm ủy khuất mà lại quật cường
"Tôi vẫn muốn đi về "
Tần Tu đi tới chỗ cô, không nhanh không chậm duỗi tay vào túi, lấy ra cái quần lót lúc nãy của cô.
"Muốn tôi cho anh Tần Nhiên của em xem cái quần lót này sao?"
Tô Ánh Hàm cắn cắn môi, nâng chân chạy đến muốn cướp quần lót về, không nghĩ động tác này lại vừa vặn nhào vào trong ngực Tần Tu, quần lót thì không bắt được, ngược lại bị Tần Tu ôm vào trong lòng.
"Buông tôi ra, anh buông tôi ra..."
"Trong phòng khách biệt thự có camera theo dõi, Tô tiểu thư, em hẳn là cũng không muốn tôi đưa video cho em trai tôi xem đi?"
"Anh rốt cuộc muốn thế nào ?"
"Đi lên lầu tắm rửa chờ tôi."
Tô Ánh Hàm hệt như một con thỏ đáng thương bị hiếp bức bắt buộc bất đắc dĩ, cô phẫn nộ mà trừng mắt với Tần Tu, sau đó dùng toàn bộ sức lực đẩy anh ra, xoay người lộc cộc chạy lên lầụ
Tần Nhiên một lần nữa gọi điện thoại tới.
Lần này Tần Tu tiếp điện thoại.
"Đây."
tôi cũng không hiểu tại sao chương này lại tên là bàn tay nữa....
hic các cô biết gì không, có cái cụm vợ của em trai mà tôi load một lúc vẫn không ra trong hệ thống xưng hô của vn mình gọi là gì = lúc đầu tôi ghi là em vợ, edit xong xuôi rồi mới nhận ra đó là em gái của vợ cơ mà =
thật đau đầu aaaaa
============================================================
t
t
Tô Ánh Hàm không biết Tần Tu hàn huyên cái gì với Tần Nhiên. Cô lúc này vô cùng kích động cùng phấn chấn, sau khi trở lại phòng thì ngay lập tức tháo bộ mặt ủy khuất đáng thương ra, vui sướng nhảy lên giường lăn hai vòng.
Vui quá đi mất


⬅ Trước Tiếp ➡