Chương 2
Cô gái đó là vị hôn thê của em trai anh, là em dâu tương lai của anh, người sau này sẽ gọi anh là anh chồng, cho dù có là trùng hợp gọi nhầm số điện thoại đi chăng nữa, cũng không tới phiên anh tới đón.
Vì vậy Tần Tu ngay lập tức gọi điện thoại cho em trai mình.
Gọi hai lần mà Tần Nhiên vẫn chưa nhận máy, dự báo thời tiết lại báo rằng sắp có mưa. Tuy chưa thấy gì xảy ra, nhưng đúng thật lúc này bầu trời đang đen kịt lại. Tần Tu rít một hơi thuốc, đầu ngón tay lấp ló sau ánh lửa lập lòe.
Năm phút sau, anh xuất hiện ở cửa phòng KTV bên cạnh.
"Tần ca ~"
Một cô gái nhỏ xinh đẹp mềm mại giang hai cánh tay ôm chầm lấy anh, khuôn mặt nhỏ nóng hừng hực cọ lung tung trên ngực, giọng nói mang theo men say
"Em uống nhiều rượu quá, thật là khó chịu, thật là khó chịụ.."
Dù mang theo hơi rượu nhưng không hề khó ngửi chút nào, ngược lại còn tỏa ra một loại mùi hương thơm ngọt đặc biệt chỉ thuộc về thiếu nữ, mà lúc này, người thiếu nữ kia đang dán cả người lên người anh, khiến anh không thể nào bỏ qua từng đường cong lả lướt mê người lấp ló sau mùi hương ấy.
Ánh mắt Tần Tu tối đi.
Cô gái bên cạnh thoạt nhìn có vẻ là bạn học của Tô Ánh Hàm. Cô nàng mắng hai câu Tô Ánh Hàm tửu lượng thật kém, rồi lại dặn dò Tần Tu chiếu cố tốt Tô Ánh Hàm, sau đó liền trở về KTV.
Chỉ còn lại anh và cô.
Nửa phút sau, Tần Tu kéo Tô Ánh Hàm từ trong ngực mình ra, sau đó nâng mặt cô lên.
Khuôn mặt nhỏ dưới ánh đèn càng thêm đỏ bừng, khiến người khác say mê trầm luân đến hoa mắt, nhưng anh vẫn trầm giọng nói cho cô biết
"Tôi là Tần Tụ"
Tô Ánh Hàm dường như đã say đến rối tinh rối mù, cô không hiểu anh đang nói gì, cũng không thể lý giải được hàm nghĩa ở sau câu nói ấy, chỉ hơi nghiêng đầu, chớp chớp đôi mi dày như cánh quạt, sau đó lặp lại
"Tần ca, em thật sự khó chịu lắm..."
Tần Tu hoàn toàn không định nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, nhưng lúc này đây, không biết ma xui quỷ khiến thế nào, Tần Tu lại đem Tô Ánh Hàm lên trên xe.
Lúc xe đang chạy được nửa đường, theo như lời dự báo thời tiết một trận mưa to rốt cuộc đúng hẹn mà kéo tới, đến khi xe dừng lại trước nhà anh, bên ngoài đã là một màn nước trắng xóa.
Tần Tu ngừng xe, tìm được trong xe một chiếc ô dự phòng, đang định bung ra che cho Tô Ánh Hàm, cô đã lảo đảo lắc lư nhảy xuống xe.
"Trời mưa rồi."
Cô gái nhỏ giang hai cánh tay ở trong mưa xoay vòng vòng, vấp té. Nhưng một giây trước khi ngã xuống, cô lại bị một đôi cánh tay hữu lực vững vàng tiếp được, ôm vào trong lòng ngực.
Giọng nói của Tần Tu vẫn trầm như vậy "Cẩn thận."
"Trời mưa." Cô gái nhỏ trong lòng ngực anh vẫn cứ duỗi tay ra ngoài, còn muốn nhảy lên "Em bị tưới ướt hết rồi..."
Ánh mắt Tần Tu khẽ thay đổi, sau đó, lần đầu tiên, anh gọi tên cô
"Tô Ánh Hàm."
"Dạ?"
Ngay sau đó, cô bị anh bế lên.
Tần Tu tập luyện nhiều năm nay, cánh tay và khuỷu tay rất có sức lực, ôm cô đi nhanh về phía trước không chút khó khăn, vào nhà, Tô Ánh Hàm nhanh chóng bị anh ôm vào phòng tắm, bỏ vào bồn tắm bên trong.