⬅ Trước Tiếp ➡

Tô Ánh Hàm "Vậy mong ông giúp tôi nói cho anh ấy biết, tôi ở đây chờ anh ấy trở về, chuyện ngày hôm qua tôi muốn đích thân cảm ơn anh ấy."
Quản gia đáp ứng "Được, tôi ngay lập tức chuyển lời giúp Tô tiểu thư."
Quản gia lập tức liên hệ với Tần Tu, nhưng Tần Tu vẫn không nói khi nào anh trở về, Tô Ánh Hàm cũng không nóng nảy, ở nhà đọc sách uống trà chậm rãi chờ anh, trông rất nhẹ nhàng bình tĩnh.
Chờ đến khi kim đồng hồ trên tường đã qua 9 giờ, Tần Tu mới trở về. Ngoài trời hôm nay vẫn cứ mưa rả rích không ngừng, khi anh bước vào nhà, sự ẩm ướt dày đặc trên người anh cũng không thể ngăn nổi hormone phái nam đang tỏa ra mãnh liệt.
Trong nháy mắt, Tô Ánh Hàm quên cả hô hấp.
"Tô tiểu thư?" Tần Tu cởi áo khoác đưa cho quản gia, sau đó đi tới chỗ Tô Ánh Hàm.
Tô Ánh Hàm nhìn cà vạt được thắt trên cổ áo cài kín mít của anh, rõ ràng là một bộ dáng nghiêm chỉnh cấm dục, nhưng lại cứ khiến cô nhớ đến hình ảnh quyến rũ của anh tối hôm qua trong phòng tắm.
Vì thế mặt Tô Ánh Hàm nhanh chóng đỏ lên, nói chuyện cũng không tự giác mà lắp bắp "Tần, Tần đại ca..."
Tần Tu lúc này đã đi đến trước mặt cô, thanh âm vẫn là trước sau như một lạnh thấu xương cùng đạm mạc "Còn đang đợi tôi sao?"
"Vâng..." Tô Ánh Hàm bình ổn hô hấp, khuôn mặt nhỏ hồng ngẩng lên, giương mắt nhìn về phía Tần Tu, "Em muốn giáp mặt cảm ơn anh."
Quản gia đưa trà nóng tới, Tần Tu tiếp nhận, đảo qua đảo lại, nhưng không uống.
Anh rũ mắt nhìn chăm chú cô gái nhỏ đang thẹn thùng, ngũ quan trước giờ luôn trưng ra đường cong lạnh lùng cương nghị lúc này điểm ý cười "Cảm ơn tôi?"
"Vâng ạ... " Quanh thân tràn đầy hơi thở của Tần Tu, hô hấp Tô Ánh Hàm nhanh chóng trở nên dồn dập, chân mềm hẳn đi, trả lời "Cảm ơn anh đã đưa em về."
Tần Tu đặt chén trà qua một bên, hơi hơi cúi người tới gần Tô Ánh Hàm, thanh âm thấp đi mấy phần "Còn nhớ rõ sự tình tối qua sao?"
spoil nhẹ chương sau này
Tô Ánh Hàm làm bộ thiếu nữ đơn thuần đáng yêu trong sáng vô tội, cô nhìn Tần Tu, lộ ra vẻ ngọt ngào say lòng người, điểm chút ngây thơ ngượng ngùng tươi cười với anh "Bởi vì Tần đại ca vừa nhìn chính là chính nhân quân tử nha, nếu hôm qua là Tần đại ca giúp em thay quần áo, em hoàn toàn yên tâm."
Lần này Tần Tu thật sự cười thành tiếng.
Ly trà nóng trong tay sớm bị anh ném qua một bên, anh vén tay áo lên, một lần nữa tới gần Tô Ánh Hàm.
Thật gần.
Hơi thở tràn đầy hormone nam tính mà cô cố gắng bỏ qua kia cũng ngày càng dày đặc.
Tô Ánh Hàm nắm chặt ngón tay, hô hấp hoàn toàn rối loạn, tiểu huyệt phía dưới một lần nữa trở nên ẩm ướt.
Sau đó cô nghe thấy tiếng Tần Tu quanh quẩn bên tai "Ai nói với em anh là chính nhân quân tử?"
thế là chương sau con sói đã nói thẳng cho con cừu biết nó là sói, vậy con cừu của chúng ta trả lời sao đây =
============================================================
t
t
Tô Ánh Hàm đương nhiên nhớ rõ. Cô cố ý giả vờ say câu dẫn Tần Tu, khiến Tần Tu hôn môi với cô, lại dùng ngón tay chơi tiểu nộn bức của cô, làm cô sướng đến nỗi phun nước.


⬅ Trước Tiếp ➡