Thu Tranh bị tiếng khoan điện quen thuộc làm cho tỉnh giấc.
Âm thanh chói tai từ bốn phương tám hướng dồn tới khiến cô không thể ngủ tiếp được nữa, Thu Tranh tháo nút bịt tai gần như vô dụng ra, không cần nhìn đồng hồ cũng biết, tám giờ rồi.
Tiếng thi công ở tầng trên ngày nào cũng vang lên vào giờ này, cái căn nhà cũ nát mấy chục năm, cũng không biết bọn họ tốn công sức làm gì.
Có lẽ vì đã quá quen nên động tác đập giường của cô dường như đã trở thành thói quen hàng ngày, giận thì giận mà cũng chẳng dùng được bao nhiêu sức, cảm xúc nhanh chóng tiêu tan một cách qua loa.
Cô đành chấp nhận số phận mà rời giường.
Trên lịch, ngày hôm nay được khoanh tròn lại, ghi chú 3 năm.
Thu Tranh ngẩn người một lúc,ba năm rồi, đây là năm thứ tư cô xuyên đến thế giới ABO này.
Trước đó ai mà biết được? Alpha, Omega, Beta trong tiểu thuyết lại có thể trở thành hiện thực.
Trừ điểm ấy ra,thế giới này so với thế giới trước khi Thu Tranh xuyên qua, về mặt sinh hoạt hàng ngày, không có quá nhiều khác biệt.
Ting một tiếng, điện thoại đẩy một tin tức mới.
Nhìn thấy cái tên quen thuộc kia, động tác xóa thông báo như thường lệ của Thu Tranh khựng lại, như bị ma xui quỷ khiến, cô đã nhấp vào xem.
Trong đoạn video là một người đàn ông đang từ sân bay đi ra, vai rộng eo thon chân dài, hoàn toàn là vóc dáng của người mẫu, bộ vest được cắt may vừa vặn càng làm tôn lên vẻ quý phái không gì sánh được của anh.
“Gần đây WK đã tuyên bố rằng, việc nghiên cứu và phát triển thuốc ức chế thế hệ thứ năm QS hiện đã bước vào giai đoạn thử nghiệm lâm sàng...”
Cùng với giọng nói trong video, ống kính quay hình như lại gần hơn một chút, động tác này khiến tầm mắt của người đàn ông hơi nghiêng đi, ánh mắt lạnh lùng quét về phía ống kính.
Thu Tranh chợt ngừng thở.
Thật đúng là... dáng vẻ quen thuộc.
Một năm trước, anh cũng ngồi trên chiếc sofa đối diện chỗ Thu Tranh hiện giờ, dùng ánh mắt lạnh lùng, khó tính, chán ghét như nhìn rác rưởi kia mà đánh giá cô, sau đó đẩy sang một bản hợp đồng hôn nhân.
“Chỉ cần tìm được cách loại bỏ độ xứng đôi, cuộc hôn nhân của chúng ta sẽ chấm dứt.” Anh nói “Tất nhiên, cô cũng có thể từ chối.”
Ngụ ý là, anh không ép buộc Thu Tranh ký vào bản thỏa thuận này.
Thân hình cao lớn của người đàn ông chiếm trọn chiếc ghế sofa đơn nhỏ bé kia, anh tựa lưng vào thành ghế, hai chân vắt chéo, rõ ràng là khách nhưng lại bày ra dáng vẻ thong dong thản nhiên như chủ nhà.
Đến đây hơn hai năm, đương nhiên Thu Tranh đã nghe nói về cái gọi là độ xứng đôi này.
Đây là do cơ sở dữ liệu gen tiến hành ghép đôi, độ xứng đôi càng cao thì hai người sẽ càng hòa hợp, con số 100% là cực kỳ hiếm thấy, nghe nói đó là giá trị khiến người ta yêu đến chết đi sống lại.
Thu Tranh cảm nhận lòng mình tĩnh lặng như nước, thậm chí còn muốn đấm cho tên đàn ông bá đạo này một phát.
Lại nhìn đối phương cũng là dáng vẻ "tôi sao cũng được", trong đầu cô chợt lóe lên suy nghĩ “Độ xứng đôi hóa ra cũng chỉ có thế”.
Mặc dù người đàn ông kia gần như đã viết thẳng “Tôi rất ghét cô” lên mặt, nhưng Thu Tranh vẫn từ tốn cầm lấy bút trên bàn.
Sau đó, dưới cái nhìn chăm chú của người đàn ông, từng nét từng nét viết tên của mình.