⬅ Trước Tiếp ➡

Khi du͙c vọng đạt đến đỉnh điểm, anh siết chặt eo cô, giọng nói khàn khàn khó khăn vang lên “Chất dẫn dụ của tôi hơi rối loạn.”
Lúc đó Thu Tranh vẫn chưa hoàn hồn khỏi dư vị sung sướng, chỉ nhìn anh với ánh mắt thất thần, một lúc lâu vẫn chưa hiểu lời anh nói.
“Ừm?”
Mùi hương cam quýt thuộc về người phụ nữ chỉ vào khoảnh khắc này mới không keo kiệt mà tuôn ra liên tục, tràn ngập căn phòng, ngọt đến mức làm đầu óc người ta căng lên.
Yết hầu Ôn Diên trượt lên xuống “Thôi vậy.”
Khoảnh khắc tiếp theo, Thu Tranh lại không thể suy nghĩ được nữa. Rèm cửa dày cản hết ánh sáng bên ngoài, khiến Thu Tranh không phân biệt được ngày đêm.
Chỉ biết người đàn ông hết lần này đến lần khác nói “lần cuối” bên tai cô, nhưng sau một lần lại có lần tiếp theo, Thu Tranh không nhịn được nghĩ, anh cắn thuốc à? Hay là dùng chất kích thích vậy?
Cuối cùng Thu Tranh cũng tỉnh lại khi Ôn Diên không có ở đó.
Có tiếng nước từ phòng tắm vọng ra, cô ngồi dậy, may mà trên người còn khá sạch sẽ, thế là cô cũng không chần chừ, miễn cưỡng đứng dậy.
Ngoài mệt mỏi, còn đói.
Cô thật sự không muốn tiếp tục ở trong căn phòng không phân biệt ngày đêm này nữa, vì vậy nhân lúc Ôn Diên còn chưa ra, cô đã chỉnh trang lại bản thân.
Vừa định đi, “cạch” một tiếng, cửa phòng tắm mở ra.
Thu Tranh nhìn thấy Ôn Diên chỉ quấn một chiếc khăn tắm, phần thân trên của người đàn ông không che đậy, mái tóc còn ướt của anh thỉnh thoảng có nước nhỏ xuống.
Tác động thị giác gây sốc đó khiến Thu Tranh quên cả quay sang chỗ khác.
Cho đến khi Ôn Diên bước ra, cô lập tức hoàn hồn, vội vàng lùi lại vài bước về phía cửa, nghĩ rằng có thể ra ngoài bất cứ lúc nào.
“Tôi còn có việc, phải... đi trước đây.”
Ôn Diên đi đến bên tủ quần áo, không nhìn cô “Bữa ăn chắc đã được đưa đến cửa rồi.”
“Ăn xong rồi hẵng đi.”
Thu Tranh vốn định từ chối.
Nhưng cô đói quá, thật sự đói, chỉ là đói thôi.
Đặc biệt là sau khi mở cửa và ngửi thấy mùi thơm thức ăn trên xe đẩy, cô quyết định dù thế nào cũng phải ăn no rồi hẵng lên đường.
Nếu là ở thế giới của cô, với loại phòng suite này, nhân viên đã đẩy xe thức ăn vào tận trong luôn rồi.
Nhưng thế giới này vì liên quan đến vấn đề chất dẫn dụ, nên cực kỳ chú trọng sự riêng tư.
Thông thường, sau khi khách đã hoàn tất việc thông gió cho phòng, nhân viên mới được phép vào.
Vì vậy khi Thu Tranh đẩy xe thức ăn vào, cô tiện tay bật hệ thống thông gió lên.
Tuy không ngửi được chất dẫn dụ, nhưng cô cũng cảm thấy không khí trong phòng trong lành hơn nhiềụ
Vừa định bày thức ăn, Ôn Diên đã thay quần áo xong bước ra.
“Nhanh vậy?” Thu Tranh buột miệng thốt ra.
Thật sự quá nhanh, cô vừa mới đẩy xe thức ăn vào thôi, người này đã thay xong một bộ quần áo tươm tất rồi.
Ôn Diên không trả lời, Thu Tranh thấy anh đứng yên một lát, rồi xoay người đi về phía cửa trước, sau đó ấn vào chỗ điều khiển, hệ thống thông gió trong phòng liền dừng lại.
“Ồn.” Anh nói.
Khi thông gió, trong phòng quả thật có tiếng động, hệ thống này đã khá cao cấp rồi, so với loại Thu Tranh dùng ở nhà, tiếng ồn thực ra có thể bỏ qua.
Tuy nhiên cô cũng không để tâm, dù sao cô cũng không ngửi thấy, đừng đi đoán tâm tư của thiếu gia có tiền.


⬅ Trước Tiếp ➡