Nhưng khi lật lại sách truyện cổ tích, nhìn hình vẽ minh họa trên đó, cục bột nhỏ bỗng nhiên sáng tỏ.
"Vì không phải hoàng tử hôn mẹ tỉnh dậy "
"Là con "
Trợ lý Trình vẫn rất biết điều, lập tức nghiêm túc gật đầu "Là công chúa nhỏ hôn mẹ tỉnh dậy."
Khóe miệng Đường Đường cong lên, nở nụ cười e thẹn.
Công chúa nhỏ...
Con là công chúa nhỏ mà.
...
Chúc Tâm đi theo lối dành cho bệnh nhân VIP, tất cả các hạng mục kiểm tra đều không cần đặt lịch hẹn trước, đến là kiểm tra ngay.
Giang Ngật lo lắng cho sức khỏe của cô, hỏi cô mấy lần nhưng không biết cô đang nghĩ gì chỉ trả lời cho có lệ.
Anh đành phải cất kết quả kiểm tra đi, đẩy cô về phòng bệnh trước rồi mới đến hỏi bác sĩ về kết quả kiểm tra.
Chúc Tâm vừa mới tỉnh lại phải trải qua một loạt các quy trình kiểm tra này, cũng đã hai giờ rồi. Bộ não của cô bị lấp đầy bởi cốt truyện của nguyên tác, sợ rằng không lâu nữa sẽ quên sạch tình tiết, vì vậy cô đã lấy hết mười phần công lực thuộc lời thoại lúc ở đoàn phim, trong lòng ôn lại một lượt giấc mơ.
Chúc Tâm không dám lơ là, toàn tâm toàn ý nhớ cốt truyện bỏ qua mọi thứ xung quanh, thoáng nhìn qua cả người như đang ngẩn ngơ.
Đường Đường thấy mẹ được đẩy ra ngoài với vẻ mặt ngơ ngác, liền bắt đầu lo lắng.
"Chú Trình, mẹ con ổn chứ?"
"Sau này sẽ ổn chứ?"
Trợ lý Trình không biết dỗ trẻ con, thành thật nói "Hiện tại vẫn chưa quá lạc quan, phải kiểm tra thêm mới biết được tình hình cụ thể."
Chân mày nhỏ của Đường Đường nhíu chặt hơn.
Bác sĩ vào phòng bệnh "Giang tiên sinh, kiểm tra xong hết rồi chứ?"
Giang Ngật đưa tờ giấy cho bác sĩ "Còn thiếu gì không?"
Bác sĩ suy nghĩ một chút, bổ sung "Thêm một hạng mục kiểm tra trí lực nữa, bây giờ không còn sớm nữa, đợi đến mai rồi làm."
"Chú Trình, kiểm tra trí lực là gì vậy?" Đường Đường đứng ở góc phòng nhỏ giọng hỏi.
"Kiểm tra xem não có bị thoái hóa không." Trợ lý Trình gãi đầu, không biết cô bé có hiểu không, vẫn quyết định giải thích một cách dễ hiểu "Chính là kiểm tra xem não có còn hoạt động tốt không."
Đường Đường nghe trợ lý Trình nói, liếc nhìn mẹ đang ngồi trên xe lăn ngẩn ngơ.
Mẹ không nhìn người, mẹ không nói gì...
Cô bé như sét đánh ngang tai.
Trong truyện cổ tích Thụy Mỹ Nhân ngủ trăm năm tỉnh dậy, không cần kiểm tra gì cả.
Chúc Tâm lướt qua cốt truyện, nhớ lại trong cốt truyện gốc con gái mình đã phải chịu tội, đôi mày thanh tú nhíu lại.
Cô đột nhiên ngẩng đầu lên, lại thấy biểu cảm tủi thân và lo lắng của Đường Đường.
"Ba, mẹ con sẽ bị ngốc à?" Đường Đường hít mũi, đáng thương hỏi.
Khóe môi Giang Ngật vô thức cong lên, nhẹ nhàng véo má Đường Đường.
Chúc Tâm nghiêm mặt "Giang Ngật, anh mới ngốc."
Giang Ngật ...
Là con bé nói, sao lại mắng anh?
...
Trợ lý Trình giải thích rất lâu, cuối cùng mới khiến cô bé bừng tỉnh.
Đường Đường hiểu rồi, bất kể ai ngốc, mẹ bé cũng sẽ không ngốc.
Mẹ bé vừa mới mắng người, rất thông minh
Dù Chúc Tâm cảm thấy tinh thần mình vẫn ổn nhưng sau một loạt các cuộc kiểm tra, dù không có chuyện gì cũng phải ngồi xuống thở dốc, huống chi cô lại là một bệnh nhân.
Chỉ mới tỉnh lại chưa được nửa ngày Chúc Tâm vẫn chưa hoàn hồn, đặc biệt là khi đối mặt với Đường Đường, cô không biết phải xử lý thế nào.
Cô và đứa bé này thực sự không thân thiết nhưng đứa trẻ lại do cô sinh ra, giữa họ dường như có một sợi dây liên kết tình cảm rất kỳ diệụ
Hai mẹ con lớn nhỏ trông rất giống nhau, Đường Đường như một phiên bản thu nhỏ của Chúc Tâm, đôi bàn tay nhỏ bé của Đường Đường bám vào xe lăn, nhìn về phía người mẹ đã được bế trở lại giường bệnh, trông rất thích thú.
Hai mẹ con nhìn nhau chằm chằm, cố gắng bù đắp khoảng trống bốn năm qua.
Giang Ngật nói "Bác sĩ bảo em nghỉ ngơi nhiều hơn."