⬅ Trước Tiếp ➡
Cô ngồi trên xe lăn có người chuyên đẩy, bên cạnh còn có một vệ sĩ nhỏ, đeo kính đen to sụ trên sống mũi trông như một ngôi sao hạng A xuất hiện.
Người đẩy xe lăn là Giang Ngật. Anh cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của các y tá, khóe miệng cứng đờ.
Trợ lý Trình bị bỏ lại phía sau, một tay đẩy vali cỡ lớn, tay kia xách mấy chiếc áo khoác không nhét vừa vào vali, chậm rì rì đi theo.
Chúc Tâm nhìn quanh.
Thời tiết nắng đẹp, đã lâu lắm rồi cô mới được cảm nhận. Chỉ là trợ lý Trình mua quần áo quá thật thà, áo lông vũ cao cấp mặc rất nhẹ, lại đặc biệt ấm khiến cô nóng đến choáng váng.
"Em nhìn thấy rồi đấy." Xe dừng ở ven đường, Giang Ngật dừng bước, nói.
Chúc Tâm nhướng mày.
Quả thực không có ai chụp lén.
Hồi đó cô rất nổi tiếng, chuyện nhỏ như hạt vừng cũng lên hot search, không ngờ mới hôn mê bốn năm, thời thế đã thay đổi rồi.
Trợ lý Trình siết chặt tay cầm vali, không hiểu sao lại nghĩ đến một câu nói.
Chỉ cần bà chủ không ngại ngùng thì người ngại ngùng chính là người khác.
Chúc Tâm xuất viện là quyết định đột xuất, Giang Ngật không báo trước cho tài xế Trần đến đón.
Anh để Đường Đường lên xe trước, sau đó bế Chúc Tâm lên ghế saụ
Áo lông vũ rất phồng, mặc vào phần eo sau của cô nhưng lại trống rỗng, bế không chắc tay.
Nhiều năm như vậy, ăn qua ống thông dạ dày, sao có thể không gầy đi được? Trước khi xuất viện, bác sĩ đã nói, tiếp theo có thể ăn uống thanh đạm trước, từ từ ăn nhiều hơn một chút, mới có thể bồi bổ cơ thể.
"Em ngồi ghế phụ." Chúc Tâm nói "Đường Đường có thể chăm sóc mẹ không?"
"Giao cho Đường Đường là xong " Cô bé vỗ ngực mình, ngẩng cao cằm.
Giang Ngật bật cười, vừa định quay người, đột nhiên cảm thấy Chúc Tâm có chút mất hồn.
Cô mặc áo lông vũ, cử động không tiện, luống cuống tay chân tìm kiếm thứ gì đó.
Giang Ngật ngẩn người, cúi mắt nhìn cô.
Trên xe nóng nực, cô đã tháo khẩu trang, chỉ còn lại một chiếc kính đen to trên mặt.
Nhưng dù anh không nhìn thấy ánh mắt cô, cũng có thể cảm nhận được sự bất an của cô.
Đôi tay trắng nõn thon thả của Chúc Tâm đặt trên đầu gối, siết chặt rồi lại buông ra, cuối cùng cũng tìm thấy dây an toàn ở ghế saụ
Sau khi cài xong, cô hít một hơi thật sâu "Đi thôi."
Lúc này, trợ lý Trình đã đi đến cửa ghế lái.
Giang Ngật chặn lại "Để tôi lái."
Tai nạn bốn năm trước xảy ra đột ngột không có dấu hiệu báo trước.
Khi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện thì Giang Ngật vẫn đang họp, anh vội vàng kết thúc cuộc họp và chạy đến thì mới biết xe của Chúc Tâm đã đâm vào một chiếc xe tải lớn, bị thương rất nặng.
Chúc Tâm lái xe không hề hấp tấp, sau đó cảnh sát điều tra từ camera giám sát tại hiện trường và dấu vết lốp xe trên mặt đất thì xác định trách nhiệm thuộc về tài xế xe tải.
Tài xế xe tải lái xe trong tình trạng mệt mỏi, đột ngột chuyển làn, lại thêm chiếc xe đua mà Chúc Tâm lái đang nằm trong điểm mù của anh ta nên mới gây ra tai nạn này.
Giang Ngật đã xem ảnh chụp hiện trường vụ tai nạn lúc đó, có thể dùng cụm từ thảm không nỡ nhìn để miêu tả.
Vào khoảnh khắc nguy hiểm ập đến, chắc chắn cô đã rất sợ hãi.
Cảm giác kinh hoàng đó đã ngấm sâu vào tận xương tủy, khiến cho đến tận bốn năm sau ngày hôm nay, cô vẫn sợ ngồi xe.
Quãng đường từ bệnh viện về nhà không ngắn.
Giang Ngật chọn một làn đường chậm, mất khá nhiều thời gian.
Không biết có phải là do mẹ con tâm linh tương thông hay không mà Đường Đường cứ chụm đầu vào mẹ, nói rất nhiềụ
Chúc Tâm nắm lấy bàn tay nhỏ của Đường Đường, ấm áp vô cùng, ấm áp thực sự.
Sự ấm áp này hoàn toàn khác với sự tuyệt vọng lạnh lẽo khi cô cận kề cái chết.
Đừng sợ, cô đã được cứu sống rồi.
...
⬅ Trước Tiếp ➡