Nói cho cô, cô thành công
Trong phòng quán rượu mờ tối, không khí lộ ra một vòng không rõ, thân người phụ nữ mang đai đeo váy hơi nằm, bất an giùng giằng...
"Nóng..." Hai gò má người phụ nữ nhiễm lên một tầng đỏ ửng, tóc đen xốc xếch càng lộ vẻ vũ mị, mi nhíu chặt, một đôi mắt xinh đẹp có chút mê ly, mà môi nhỏ mê người cũng nhẹ nhàng nhếch, thỉnh thoảng phát ra thanh âm của người.
Cô gọi Mộ Tiêu Tiêu, vừa mới còn trong nhà ăn chúc mừng sinh nhật, có thể mới uống mấy ngụm trà lại choáng váng, mở mắt đã nằm ở trên giường. Cảm giác mềm tê tê, trong lòng cũng thật ngứa, đơn giản khó chịu chết rồi.
'Cùm cụp' Cửa phòng mở ra, ngay sau đó là tiếng bước chân. Có người tiến đến ! Đáy lòng Mộ Tiêu Tiêu dâng lên dự cảm bất tường: "Người nào? !"
Người tiến vào cũng không trả lời.
Theo tiếng bước chân tới gần, trái tim cô nhảy càng nhanh hơn, nhưng bất đắc dĩ khí lực bò lên đều không có.
Khi người tới càng gần, cô đã có thể mơ hồ trông thấy một cái bóng người, tuy nhiên thấy không rõ hình dạng lắm, nhưng rất rõ ràng, là đàn ông."Anh... Là ai?"
Người đàn ông đột nhiên cúi người, một tay nắm cằm Tiêu Tiêu: "Bằng cô một người phụ nữ đi hiến thân, cũng xứng hỏi tôi là ai?" Dù cho thấy không rõ lắm, cô cũng có thể cảm giác được trong mắt người kia truyền đến gai lạnh.
Hiến? ! Chuyện gì xảy ra? ! Tiêu Tiêu lập tức loạn, duy nhất rõ ràng là, vừa mới ở nhà ăn hẳn là có người hạ thuốc vào trong trà của cô."Tiên sinh... Anh khả năng... Lầm rồi. Tôi không phải đến dâng hiến cho anh... Người phụ nữ." Bời vì nguyên nhân thân thể khó chịu, cô nói chuyện đều cà lăm .
"A, các người làm nghề này đều ưa thích chơi loại thủ đoạn này?"
Thanh âm người đàn ông lạnh lẽo có chút chói tai, cái gì gọi là "Các người làm nghề này " ? Anh ta chẳng lẽ xem cô thành loại phụ nữ kia? Tiêu Tiêu hơi nhíu mày, tiếng nói cũng cứng rắn lên: "Tôi nói lại lần nữa! Tôi không phải phụ nữ tới dâng hiến!”
"Hả?" Người đàn ông giống như cũng không có bởi vì Tiêu Tiêu bất mãn mà nổi giận, ngược lại thảnh thơi ngồi xuống bên giường: "Cô gái, nếu như cô đang chơi dục cầm cố túng (có dục vọng nhưng cố kìm nén), này tôi cho cô biết, cô thành công rồi !"
Cái...cái gì? "Này, anh muốn làm gì? !" Không kịp nghĩ nhiều, người đàn ông đã cúi người...
Cảm giác nguy cơ nhất thời vọt khắp toàn thân, cô lấy khí lực toàn thân vung quyền, còn không có đập trúng người đàn ông liền mềm xuống dưới.
"Cô gái, không có để cô đứng dậy tới hầu hạ tôi, cô hẳn là cảm thấy vạn phần vinh hạnh rồi." Anh ta không nhanh không chậm, nút áo một cái lại một cái cởi ra.
Cô rõ ràng cảm giác được, tình huống càng ngày càng không bị khống chế, làm sao bây giờ? Sẽ không muốn ngỏm tại đây đi. Phản kháng? Có thể hiện tại khí lực nâng quyền đều không có : " Anh, anh cho... Lại không dừng tay, tôi... Sẽ để cho anh... Chết không yên lành..."
"A, cô, trước đó cô không có để cho tôi chết không yên lành, nhưng trước hết tôi để cho cô biết cái gì gọi là sống mơ mơ màng màng." Tiếng nói lạnh mị vừa mới rơi xuống, môi mỏng tùy ý, tràn đầy khát vọng, cường thế muốn chinh phục người phụ nữ này.
Không muốn mất đi tôn nghiêm
"Anh, tổng... Có một ngày... Tôi muốn cắt rơi... Đầu lưỡi anh!" Cố nén khó chịu, cô quả thực là phun ra câu nói này.
"Cô, cắt đứt đầu lưỡi của tôi? Cô sẽ thiếu rất nhiều khoái lạc đây."Anh một bên nói qua, môi mang theo ý lạnh cũng ở cổ của cô vừa đi vừa giở trò xấu.
"Hỗn... Đản..." Nâng lên tay nhỏ dài, đẩy đầu của anh ta, làm thế nào cũng không lấy sức nổi.
Đột nhiên, tay thỉnh thoảng đụng chạm cô, đầu ngón tay ưu nhã phất qua...
"Ưm..." Từ miệng Mộ Tiêu Tiêu phát ra thanh âm nhẹ nhàng, đơn giản muốn bị anh ta bức điên rồi !
"Thanh âm thật sự là dễ nghe, cô gái, tôi cho phép cô ở lại bên cạnh tôi." Thanh âm lạnh lùng. Phụ nữ chẳng qua là vật làm nền, anh lại bị phản ứng của cô có hứng thú….
Cảm xúc mê loạn bời vì câu nói của người đàn ông mà tỉnh táo thêm một chút: "Tuyệt đối không! Chớ nói chi là lưu tại bên cạnh anh!" Dù cho không phản kháng được, cô cũng không muốn mất đi tôn nghiêm!
"Tốt, một con mèo hoang táo bạo, cô sẽ vì lời cô nói mà trả giá thật lớn!" Thanh âm của người đàn ông nhiều vài tia băng lãnh, bỗng nhiên càng hung hiểm hơn...
"Anh..." Muốn muốn nói chuyện, âm thanh lại chìm xuống dưới.
"Chậm rãi hưởng thụ đi, Tiểu Dã Miêu."
Cái người đàn ông đáng chết này!"Hỗn đản..." Lúc này tiếng chửi rủa Mộ Tiêu Tiêu ôn nhu giống như nước. Thế này sao lại là mắng, đơn giản giống như là đang liếc mắt đưa tình.
Người đàn ông không ngừng khiêu chiến phòng tuyến cuối cùng của cô, ăn mòn khí tức của cô...
"Phản ứng không tệ." Người đàn ông gần sát khuôn mặt của cô, mỗi một hơi thở, đều cảm thụ được vui vẻ.
"Đừng bảo là rồi !" Nghe đến mấy câu này, cô đỏ bừng đến tai.
"A... Không muốn nhẫn nại, Tiểu Dã Miêu." Anh tận lực đụng chạm, ý đồ để cho cô sụp đổ...
Này giết, Mộ Tiêu Tiêu lỡ lời, nhưng cô tuyệt không phải cố ý, thế nhưng là thời khắc này chính mình giống như đã hoàn toàn mất khống chế...
Khóe miệng người đàn ông không khỏi câu lên nụ cười thắng lợi: "Rất tốt, cô sẽ vượt qua ban đêm mỹ hảo."
Nhất thời, cảm giác khó chịu kịch liệt cuốn tới, trong lòng hư hết rồi, cũng buồn bực, cô không đổ lệ, vậy mà ướt hốc mắt...
"Cô là lần đầu? Vì cái gì không nói sớm." Thanh âm anh băng lãnh.
Tiêu Tiêu cắn răng, nước mắt lại ngăn không được chảy xuống. Thời thiếu niên không khóc qua, thế nhưng là giờ khắc này, cô thật nhịn không được rồi.
Trong bóng tối, anh nhìn thấy nước mắt cô, tay xoa khuôn mặt của cô, nhẹ nhàng lau nước mắt của cô. Lần đầu tiên, anh đối một người phụ nữ có cảm xúc thương tiếc...
"Anh cút!" Cô căn bản là không có cách tiếp nhận.
Cô đúng là sát thủ nhà nghề!
Anh trở nên ôn nhu, cảm giác khó chịu chậm rãi biến mất rồi ! Não bị một loại cảm giác khác chiếm cứ, cô dưới ý thức tới gần anh, cứ như vậy, chăm chú ôm nhau...
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Nhốt Người Vào Lòng
Vợ Lên Hot Search Mỗi Ngày
Anh Rể Đêm Nào Cũng Muốn
Hôn Nhân Giả, Ái Tình Thật
Người Mẫu Bị Dụ Tình
Bộ Trưởng Quyền Thế, Cưng Chiều Vợ Mỗi Ngày
Giám Đốc Tỷ Phú: Yêu Vợ Đến Tận Cùng
Phu Nhân Giấu Thân Phận, Lục Tổng Phát Điên
Trải Nghiệm Đồ Chơi
Ra Đòn Mạnh Mẽ
Kim Chủ Xuất Hiện
Một Loạt Lão Công Chờ Ký Sổ