Cái Tên béo này bình thường bạo lực máu tanh hung ác, ngược lại khách khí ngay trước mặt Hiên Viên Liệt, xem ra anh ta đến nịnh bợ Hiên Viên Liệt , Tiêu Tiêu ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Liệt một chút.
Anh tùy ý gật đầu, ngầm đồng ý rồi.
Tiêu Tiêu đi đến góc hẻo lánh nhất ngồi xuống trên ghế dựa. Cô còn chưa có ngồi nóng cái mông. Chỉ thấy tên béo nhìn mỹ nữ tóc vàng bên cạnh một chút: "Còn không mau qua bồi tiếp tiểu huynh đệ người ta, Liệt thủ lĩnh mang người tới, đều phải chiếu cố chu đáo rồi."
Vỗ mông ngựa, Tên béo mới nhìn Hiên Viên Liệt, sau đó hai người nói chuyện lên tới.
Lúc này... Mỹ nữ tóc vàng cũng đứng lên, cầm trong tay một bình rượu ỏn ẻn chạy đến bên cạnh Mộ Tiêu Tiêu: "Tiên sinh, em đến bồi anh đi." Nói xong mỹ nữ tóc vàng liền ngồi vào bên người cô.
Tiêu Tiêu phản ứng tính dời đi bên cạnh.
Mỹ nữ tóc vàng cũng là lão luyện ở hộp đêm này, chủ động xích lại gần Tiêu Tiêu, một cái chân dài cọ đến trên đùi của cô, cọ qua cọ lại: "em thay anh rót rượu đi." Nói xong cúi người, chậm rãi rót rượu.
Rượu? Tiêu Tiêu lập tức dựng lông tơ lên, đời này thứ lớn nhất cô dính không được cũng là rượu. Bởi vì, chỉ cần cô vừa uống rượu thì tính tình sẽ đại biến, làm ra rất nhiều sự tình không thể tưởng tượng, mà lại... Sau khi tỉnh lại cái gì đều không nhớ rõ, trước kia cũng đi khám thầy thuốc, thầy thuốc nói đây là vấn đề thể chất của cô, cũng coi là một loại bệnh.
"Không, không cần, tôi không uống rượu."
"Tới này, vì sao lại không uống rượu? Như vậy đi, em uống trước rồi nói." Mỹ nữ nói xong đã uống một hớp chén tiếp theo. Sau đó lại rót một chén đưa tới trước mặt Mộ Tiêu Tiêu.
"Tôi thật không uống."
"Ngài là chê tôi phục vụ không tốt sao?" Nói xong tay mỹ nữ tóc vàng leo lên bụng dưới Tiêu Tiêu, ngón tay vừa đi vừa về đảo quanh ở chỗ này.
Ách... Tiêu Tiêu tranh thủ thời gian đẩy tay của cô ra.
"Ai nha, Liệt thủ lĩnh mang tới tiểu huynh đệ, còn rất thẹn thùng đó." Lúc này, giọng nói của mập mạp lại vang lên rồi.
Ánh mắt Hiên Viên Liệt cũng nhìn về phía Tiêu Tiêu...
"A, ha ha." Cô lúng túng cười, ánh mắt nhìn về phía Hiên Viên Liệt, anh dùng cái loại ánh mắt này nhìn chằm chằm mình. Đang nghĩ ngợi, ngón tay mỹ nữ tóc vàng đã vuốt ve đến trên bờ môi của cô.
"Tiên sinh, không bằng, để cho em dùng miệng tới đút ngài đi." Mỹ nữ tóc vàng nói xong, liền đem chén rượu đến bên miệng.
Tiêu Tiêu lập tức đưa ánh mắt kéo về trên người mỹ nữ tóc vàng, dùng miệng? Không thể nào... Vẫn không muốn đi... Mắt thấy Tên béo và Hiên Viên Liệt cũng còn nhìn chằm chằm. Đầy vẻ xem trò đùa.
"Sao có thể làm phiền tiểu thư đây! Không phải là uống rượu sao, chút lòng thành!" Tiêu Tiêu xuất ra uy mãnh của nam tử hán, đoạt lấy chén rượu trong tay mỹ nữ tóc vàng, uống một chén sẽ không có chuyện gì. Nhắm mắt lại uống một hớp.
Vừa mới nâng chén lên buông xuống.
Cút ra ngoài cho ta!
Liên tục mấy chén... Cô đã hỗn loạn, mỹ nữ tóc vàng giống một con rắn leo lên ở trên người cô. Mà ánh mắt Tiêu Tiêu lại nhìn Hiên Viên Liệt mê ly. Anh đang bị mấy mỹ nữ vây quanh.
Giống như cảm giác được ánh mắt Tiêu Tiêu, ánh mắt Hiên Viên Liệt nhìn qua cô.
"A..." vậy mà Tiêu Tiêu không khỏi cười cười, mà lại, đó là một loại nụ cười vũ mị!
Lúc này đầu Mộ Tiêu Tiêu đã trống rỗng, hoàn toàn không biết chính mình đang làm cái gì, cô đẩy mỹ nữ tóc vàng bên người ra.
"Tiên sinh..." Mỹ nữ tóc vàng ném tới trên ghế sofa một chút. Nhìn thấy Tiêu Tiêu đứng lên, lập tức cũng đi theo đứng lên. Đi qua cô: "Tiên sinh, chúng ta tiếp tục uống đi."
Một bên nói xong, cô ả đã níu chặt tay Tiêu Tiêu.
"Cút ngay!" Mộ Tiêu Tiêu bá khí hơi vung tay, lại hất mỹ nữ tóc vàng ra.
Lần này, ánh mắt mọi người đều rơi xuống trên người Mộ Tiêu Tiêu cùng mỹ nữ tóc vàng, Tên béo liền đứng lên một chút: "cô làm gì đây! Làm sao chọc tiểu huynh đệ tức giận rồi. Cút ra ngoài cho ta!"
Mỹ nữ tóc vàng ngồi ở trên mặt đất ủy khuất khóc rồi.
Tiêu Tiêu lại không nhanh không chậm cúi người, ngón tay câu lên cái cằm mỹ nữ tóc vàng: "Ngoan, đừng khóc. Chị dẫn em đi rửa cái mặt." Giọng nói của cô rất nhỏ, đến mức ở trong phòng bao ồn ào, ngoại trừ mỹ nữ tóc vàng không có người nghe thấy.
"chị sao?" Mỹ nữ tóc vàng sửng sốt rồi.
Có thể Tiêu Tiêu đã một tay kéo cô ta đứng lên, ôm bờ eo mỹ nữ đi ra phía ngoài.
Xem người ta thân mật thành một dạng gì, mập mạp nộ khí cũng biến mất, lúc đầu anh ta cũng là đến nịnh bợ Hiên Viên Liệt, tự nhiên muốn làm lên từ chuyện nhỏ, cười hì hì nói với Hiên Viên Liệt: "huynh đệ nhỏ này cũng thật gấp." Người sáng suốt đều biết, người đàn ông ôm người phụ nữ ra ngoài là muốn làm gì rồi.
Mỹ nữ tóc vàng đã bị Tiêu Tiêu ôm ra phòng khách.
"Liệt tiên sinh... Để cho em mời ngài uống một chén..." mỹ nhân ngồi ở bên người Hiên Viên Liệt ngượng ngùng Nói xong, hai chân chậm rãi đặt ở trên đùi anh. Nếu có thể bị người đàn ông trước mắt mang đi ra ngoài phát sinh chút gì, cô coi như trèo lên cành cao, bay lên đầu cành biến thành Phượng Hoàng rồi !
Ai ngờ, Hiên Viên Liệt lạnh lùng liếc người phụ nữ bên cạnh một chút: "lấy chân ra."
Giọng nói băng lãnh thấu xương, người phụ nữ sửng sốt một giây, dưới khí thế anh bá đạo lập tức thu hồi chân của mình lại.
Hiên Viên Liệt đứng lên.
"Liệt thủ lĩnh, ngài muốn đi đâu." Tên béo sốt ruột nhìn thấy Hiên Viên Liệt, anh cũng không muốn chọc tối cao thống trị Đế Quốc Hắc Dạ không cao hứng.
"Đi ra ngoài một chút." Lưu lại lời nói, Hiên Viên Liệt dứt khoát đi ra ngoài.
Trên hành lang bên ngoài, tay Mộ Tiêu Tiêu một mực ôm lấy Mỹ nữ tóc vàng, một tay vịn tường. Lảo đảo đi rồi. Mỹ nữ tóc vàng buồn bực, cái tiên sinh này uống say hồ ngôn loạn ngữ rồi hả ? Chị sao? Làm sao lại tự xưng mình là chị đây?
"Tránh ra."
Lúc này, một giọng nói uy nghiêm vang lên ở bên tai mỹ nữ tóc vàng. Cô lập tức xoay người lại, chỉ thấy đứng sau lưng lại là người đàn ông để lão đại bang Lão Ưng phải nịnh nọt!