Nhớ tới Tiêu Mộ này mặt thanh Tú, Lam Đình Ngạn đã chau mày, kỳ hoa, cậu thanh niên này tuyệt đối là một kỳ hoa!
ở bên trong đế Quốc Hắc Dạ, Tiêu Tiêu hỏi thăm tin tức Miêu Miêu không có ít, đáng tiếc đều không công mà lui, ý duy nhất moi ra một chút cũng là, ' đứa trẻ này bị chủ thượng mang đi rồi.'
Cái này cô đã biết, rõ ràng Miêu Miêu cũng bị mang về trong trạch viện, nhưng vì sao cũng tìm không thấy đâu? Đến cùng Hiên Viên Liệt giấu Miêu Miêu đi đâu rồi hả ?
Nghĩ vậy, cô cũng chỉ không thể không nghe Lam Đình Ngạn vừa mới nói, trở về trạch viện của Hiên Viên Liệt, chỉ có ở bên cạnh anh, mới có thể biết rõ con trai nơi nào.
Vừa trở lại trạch viện của Hiên Viên Liệt. Đi vào đại sảnh.
1: mưu kế của Mạn Khả Ny
Tiêu Tiêu nhìn thấy Mạn Khả Ny cũng không có quá nhiều kinh ngạc, dù sao người này là bạn gái của Hiên Viên Liệt, chỉ là lễ phép cúi thấp đầu, ý tứ đi lên lầu.
Nhìn thấy Tiêu Tiêu thẳng thắn đi đến lầu hai, Mạn Khả Ny trợn tròn mắt, người đàn ông này sao có thể tùy tiện đi lên lầu hai? Không phải người này chỉ là tài xế sao?
Nguyên bản ngày đó sau khi rời đi nhà ăn, cô còn cảm thấy, vậy mà chính mình cùng một nam ăn dấm quá buồn cười, dù sao Tiêu Mộ chỉ là một người đàn ông. Chỉ là Liệt coi trọng người thủ hạ này nhiều một chút mà thôi.
Có thể coong... lúc nhìn thấy Tiêu Tiêu lên lầu, cô liền khó chịu một chút: "này, cậu đi lên làm gì? Chẳng lẽ cậu ở chỗ này sao?" Kích động ngẩng đầu hô.
Tiêu Tiêu ngừng bước, liếc Mạn Khả Ny dưới lầu một chút: "Tôi bị thương, chủ thượng để cho tôi ở nơi này tạm thời dưỡng thương." Cô không để ý. Tùy tiện nói một câu thì không để ý Mạn Khả Ny rồi.
Nghe được câu này, Mạn Khả Ny trực tiếp ngã trên ghế sofa, Liệt cũng rất giao hảo với Lam Đình Ngạn, lúc bọn họ cùng một chỗ cảm giác đều rất bình thường, thế nhưng mà hết lần này tới lần khác thằng nhỏ này... Vì sao không khí chính là không thích hợp như vậy?
Lúc này... Tiêu Tiêu đang trong phòng thay thuốc.
'Cộc cộc cộc' tiếng đập cửa.
"Người nào?" Lập tức mặc y phục.
Sau đó, chỉ thấy Mạn Khả Ny đẩy cửa tiến đến, lúc tiến vào, cô còn thuận tiện giữ cho cửa đóng rồi.
Kỳ quái, Mạn Khả Ny vào làm chi? Mắt phượng hiện lên nghi hoặc: "Có chuyện gì sao?"
Mạn Khả Ny tiến vào phòng, không nói gì, chính là đi tới Tiêu Tiêu, vừa nói cô vừa mở cúc quần áo.
"cô làm gì? !" Không hiểu nhìn Mạn Khả Ny, cô làm gì thoát y phục vậy?
"Tôi đẹp không?" Mạn Khả Ny ngừng động tác cởi nút cài.
Tiêu Tiêu nhíu lại mắt phượng, không khỏi khẽ cười một tiếng, ngồi vào trên giường, ánh mắt Mạn Khả Ny lộ ra hung y: "A, Mạn Khả Ny tiểu thư, tôi nhớ được cô là người phụ nữ của chủ thượng chúng tôi, làm sao, muốn hồng hạnh xuất tường sao?"
Mạn Khả Ny ngây ngẩn cả người, đối mặt sự cám dỗ của cô, người đàn ông này lại bất động thanh sắc còn bình tĩnh như vậy, phải biết cô ở giới người mẫu được vạn người theo đuổi : "Chẳng lẽ tôi không đẹp sao? Cậu đối với tôi, chẳng lẽ một chút cảm giác đều không có sao?"
Lúc cô nói những lời này, bộ dáng vẫn như cũ mười phần thanh thuần, không hổ là thiên sứ thanh thuần, đổi thành người khác, bị dụ hoặc thế này, đoán chừng đã sớm nhào tới, đáng tiếc... Mộ Tiêu Tiêu cũng là phụ nữ!
"Mạn tiểu thư, cô có ý đồ gì, cứ việc nói thẳng đi. Không cần thế này, đừng quên, toàn bộ trên người cô tôi đều đã nhìn qua. Bây giờ xem như cô lại cởi sạch, cũng vô dụng." Tiêu Tiêu nói thẳng, có Hiên Viên Liệt một người giàu có đẹp trai như vậy ở nơi này, vậy mà Mạn Khả Ny lại có hứng thú đối với người đàn ông khác sao? A, cho nên cô dám khẳng định 90%, Mạn Khả Ny có âm mưu gì.
Mặt Mạn Khả Ny nhất thời bị bóp méo, lúc nghe được câu nói kia, cô vừa thẹn vừa phẫn, lại không cam lòng: "cậu..."
"Mau nói đi, tôi không có nhiều thời gian như vậy cùng cô hao tổn chơi."
"Tốt, vậy chúng ta thoải mái nói chuyện một lần đi, tôi muốn cậu rời khỏi bên người Liệt, cậu muốn bao nhiêu tiền tôi đều có thể trả gấp đôi cho cậu, còn có, nếu như cậu không đáp ứng lời tôi nói, bây giờ tôi liền xé rách y phục mình lao ra, nói cậu phi lễ tôi, đến lúc đó nhóm người làm nữ đều nhìn thấy tôi từ bên trong phòng cậu chạy ra, đều sẽ làm chứng cho tôi. Khi đó, cậu chết chắc rồi." Mạn Khả Ny cao ngạo nói qua, cô mặc kệ người này có phải đàn ông hay không, tóm lại, nhìn thấy Tiêu Mộ và Liệt cùng một chỗ, cô liền phiền lòng.
2: mưu kế của Mạn Khả Ny
Tiêu Tiêu ngây ngẩn cả người, không nghĩ tới đây cũng là mục đích của Mạn Khả Ny: "phụ nữ bên người Hiên Viên Liệt vô số, cô ghen sai chỗ rồi. Tôi là đàn ông." Rõ ràng cảm giác được trên người Mạn Khả Ny một cỗ ghen ghét, chẳng lẽ, cô ta nhìn ra thân phận của cô là phụ nữ? Cho nên vội vã đuổi cô đi?
"Người đàn ông thì thế nào? Ai biết cậu có phải đồng tính hay không!" Mạn Khả Ny khinh thường nói, đối mặt sự cám dỗ của cô đều không tâm động, nói không chừng thật sự là đồng tính.
Phốc... Tiêu Tiêu thiếu chút nữa phun máu, đây là truyện cười cô nghe qua buồn cười nhất. Một giây sau, Tiêu Tiêu đứng lên, bỗng nhiên xích lại gần Mạn Khả Ny, trong mắt bắn ra một cỗ hàn ý: " Mạn tiểu thư, thứ nhất, tôi không phải là đồng tính, thứ hai, tôi cũng không phải muốn Hiên Viên Liệt, thứ ba, coi như cô nói tôi phi lễ cô, xin cô đừng quên, là cô chủ động tới phòng tôi, tất cả người làm nữ đều nhìn ở trong mắt. Đến lúc đó, cô cảm thấy Hiên Viên Liệt sẽ cảm thấy tôi muốn phi lễ cô hay sao? Hay cảm thấy chính cô chủ động câu dẫn người đàn ông khác?"
Mắt phượng hàn ý càng sâu, cô nhếch miệng lên cười.
Nghe lời nói này, Mạn Khả Ny liền choáng váng một chút: "cậu..."
"Đúng rồi, Mạn tiểu thư, tôi khuyên cô, về sau đừng có lại muốn chơi tôi, nếu không, cái mạng nhỏ của cô sẽ tùy thời khó giữ được nha." Hàn ý! Đó là thuộc về hàn ý hắc đạo Tiểu Phi Long, uy hiếp của sát thủ cao nhất!
Mạn Khả Ny không khỏi rùng mình một cái, cô không biết vì sao một tài xế có thể lộ ra ánh mắt mang theo sát cơ, thật là đáng sợ.
"Tôi, tôi..." giọng nói Mạn Khả Ny run rẩy, vậy mà không biết nói cái gì, quay người cài nút thắt lập tức chạy ra khỏi phòng, cô không muốn ởlâu trong gian phòng kia, bởi vì, thật đáng sợ, ánh mắt tiêu Mộ thật đáng sợ, giống như là Tử Thần mang theo huyết tinh.
Phòng khách, Mạn Khả Ny ngồi ở trên ghế sofa, hai chân không ngừng phát run. Không phải cô lạnh, mà chính là bởi vì Tiêu Tiêu đứng ở một bên! Từ khi bị nhìn thấy con ngươi khát máu của Tiêu Tiêu, cô mười phần khiếp đảm khi cùng Tiêu Tiêu đối mặt.
Không được bao lâu.
Hiên Viên Liệt trở về rồi.
"Liệt!" Mạn Khả Ny xông qua một cái, nhào vào trong ngực Hiên Viên Liệt một chút, sợ hãi lúc trước quét sạch sành sanh lần nữa, có Liệt ở đây, Tiểu tử này mới không dám làm cái gì với cô.
Hiên Viên Liệt vùi đầu nhìn người phụ nữ trong ngực một chút, cũng không có biểu lộ gì: " sao cô tới rồi."
"em, em nhớ anh."
Anh không nói gì thêm, chỉ là đẩy Mạn Khả Ny ra, mắt đen nâng lên, ánh mắt liền rơi vào trên người mộ Tiêu Tiêu, mắt đen thâm u, bén nhọn như là sói.