⬅ Trước Tiếp ➡
Trước kia có người nói qua, IQ tối thiểu của con trai cô vượt qua hai trăm, thế nhưng là cô làm sao cũng nghĩ không thông, IQ con trai làm sao lại đối đồ vật lòe lòe không cách nào kháng cự.
"Mẹ, chúng ta tại sao phải đuổi theo dì út của mẹ không thả? Có thời gian tìm dì út của mẹ, còn không bằng qua tìm cha Miêu Miêu!"
Khi lời này con trai nói xong, sắc mặt Tiêu Tiêu rõ ràng cứng đờ, não không khỏi hồi tưởng lại cái buổi tối sáu năm trước, dì út bỏ thuốc, đưa cô cho một người đàn ông lạ lẫn. Lúc ấy cô tức giận, thiêu cháy biệt thự người đàn ông đó. Ai, bởi vì nhất thời tức giận, gãy mất đầu mối duy nhất, bây giờ nghĩ đi giết anh ta đều không biết nên từ chỗ nào ra tay.
"Con trai ngoan, con vẫn là cầu nguyện đừng đụng đến cha con đi, muốn không phải vậy mẹ thật sợ con sau này phải chăm sóc người cha 'Tàn tật' rồi !" Ngụ ý, chính là cô đánh cho tàn phế!
"Mẹ, mẹ bạo lực nha, phụ nữ bạo lực sẽ không có người yêu..." Mộ Miêu Miêu bất đắc dĩ dao động cái đầu.
"Tốt, không nói cái này, đi, mẹ mang con ra đi ăn cơm."
"Tốt !"
Đội người áo đen tập kích
Một đám người áo đen vây kín quanh sòng bạc.
"tình huống này là sao? Không định cho người ta ra ngoài à?"
"Ai biết được?" Trong sòng bạc khách khứa tỏ vẻ bất mãn.
"Đừng ầm ĩ đừng ầm ĩ! Tất cả yên lặng cho tôi. Chúng tôi tìn người. Tìm được sẽ cho đi!" Kẻ dẫn đầu rất nghiêm túc.
Ngay lúc Tiêu Tiêu còn đang tò mò chuyện gì xảy ra, mộ Miêu Miêu đã chạy vào trong đám người, nghe ngóng tứ phía.
"Con trai ngoan, nghe đượcc ái gì rồi? ."
"Vừa rồi có chú gì đó nói, hình như là cái gì Đế Quốc Hắc Dạ gặp sát thủ, hiện tại đđang truy lùng đồng bọn... Mẹ, mẹ, mẹ không phải là cái kẻ đồng bọn kia chứ?" Mộ Miêu Miêu từ nhỏ đã nhận sự hun đúc lối sống hắc đạo từ mẹ, đương nhiên biết mẹ thừa sức làm chuyện đó.
"Không nói mò. Cũng có phải con không biết mẹ vì tiếp quản công việc cho dì con, đã lâu không động chân động tay rồi."
"Khó trách con cảm thấy gần đây thức ăn càng ngày càng kém, mẹ, nếu mẹ không thích làm việc, vậy để con ra ngoài kiếm tiền nuôi gia đình."
Nghe con trai câu nói này, Mộ Tiêu Tiêu cảm động lệ dâng lưng tròng, ôm ghì lấy cậu.
Đột nhiên, một người áo đen xen một chân vào giữa hai mẹ con."Hừ! Kỳ quái, vậy mà lại có người dẫn theo con trai ̉ đến sòng bạc, quá khả nghi rồi. Người đâu, bắt hai mẹ con nhà này lại!" Người đàn ông vung tay lên, chỉ thấy một đám thị vệ cùng xông tới...
Trong nháy mắt, hai người bị vây quanh.
Tiêu Tiêu lạnh nhạt lườm liếc bọn người áo đen: "Tôi nghĩ các người tính sai rồi, ta không phải là người các ngươi muốn tìm." Một tay đem Miêu Miêu chuyển qua sau lưng che chở. Nếu như có thể, cô không muốn đưa con theo lúc đánh người.
"Đừng có nói nhảm nhiều như vậy, đi theo ông đâu trở về thẩm vấn, không phải lại thả người!" Người áo đen nhận định hai mẹ con rất khả nghi, ngữ khí cũng trở nên hung hãn.
Có thể chiêu này đối với Tiêu Tiêu không dùng được, cô hận nhất loại người không thèm nói đạo lý: "Tiên sinh, xin ngài chú ý thái độ của ngài, tôi không phải là người các người muốn tìm." Khuôn mặt xinh đẹp sầm lại, không khí xung quanh lạnh xuống.
Mộ Miêu Miêu đứng sau cô hai tay khoanh tròn trước ngực, xong xong, những chú này thật sự chọc giận mẹ rồi, chỉ đành cầu nguyện cho họ chết rồi sớm được siêu thoát.
"Lão tử cứ thái độ như vậy! Có ai không, mau bắt hai mẹ con này về!" Một tiếng mệnh lệnh. Mấy người xôbg tới hướng Tiêu Tiêu.
Có người thậm chí còn vung tay nắm thành quyền!
Đối với họ mà nói, để đối phó một người phụ nữ và mọit đứa bé, cứ tùy tiện ̉ giải quyết là đượcrồi ! Thế nhưng là...
Nếu như người bọn họ gặp chỉ là người phụ nữ bình thường thì ổn thôi, đáng tiếc... Gặp ngay Mộ Tiêu Tiêu, hắc đạo Tiểu Phi Long! Sát thủ đỉnh cao trong truyền thuyết.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Tiêu Tiêu chân không xông lên, một chân đá bay hai người. Lúc hạ xuống đất, cô đưa tay liền tiếp được mộtquyền đấm giáng tới. Những người này không hề lưu tình, cô tự nhiên cũng sẽ không lưu tình, lắc cổ tay.'Crắc, crắc' âm thanh gãy xương truyền đến thanh thúy làm sao.
"A!" Người kia thét lên, cảm giác được cổ tay mình y sắp gãy mất rồi, làm sao có thể, một người phụ nữ sao có thể có sức mạnh như vậy? !
"Hừ! Đàn bà thối , xem ra cô quả nhiên là đồng bọn của tên sát thủ !" Kẻ áo đen dẫn đầu chỉ Mộ Tiêu Tiêu, người sáng suốt cũng nhìn ra được, thân thủ lợi hại như vậy, không phải đồng bọn sát thủ thì là cái gì? !
Con trai bị bắt đi
Bỗng nhiên quay đầu, chỉ thấy mộ Miêu Miêu đang giãy dụa trong ngực một tên áo đen.
"Mẹ... Cứu con." Miêu Miêu vùng vẫy.
Cô nhất thời rối loạn: "Buông nó xuống!" Một tiếng quát chói tai dọa đến bọn người áo đen chung quanh, ai cũng không tưởng được một người phụ nũe lại có khí thế cường đại như vậy!
"Chẳng qua chỉ là 1 người phụ nữ, đừng sợ, cùng tiến lên!" Một đám người áo đen cùng nhau tiến lên.
Tiêu Tiêu nhìn con trai, nhất định phải giải quyết hết những người này trước. Nghĩ như vậy, cô bất ngờ cầm lấy chai rượu trên bàn bên cạnh , Thanh âm 'Ba' vang lên.
Nắm lấy chai rượu nát một bước nhảy đến trước mặt đám người áo đen .'Xoát' máu tươi hiện lên trước mắt, phim pha lê trực tiếp đâm xuyên qua cổ họng người kia.
Lúc này... Tất cả những người áo đen đều mắt trợn tròn ! Bọn họ không nghĩ đến người phụ nữ này tốc độ nhanh nhạy đến vậy, hơn nữa, còn xử lí đại ca của họ rồi.
Xung quanh yên tĩnh trở lại, đây chính là chiêu muốn bắt giặc phải bắt vua trước. Đúng là có tác dụng. Cô quét mắt nhìn đám người còn lại, xoay người sang chỗ khác chuẩn bị cứu con. Thế nhưng, cái người bắt con mình đã không thấy bóng dáng?! 
'Ông' Đại não Tiêu Tiêu nhất thời lâm vào trống rỗng, nhanh chóng liếc quanh, cũng không tìm được Miêu Miêu. Hỏng bét rồi ! Có khi nào con trai cô bị người ta nhân lúc hỗn loạn bắt đi rồi? Nghĩ đến đây, cô rùng mình một cái, nhanh chóng đi tới trước mặt 1 ngươig áo đen, túm cổ áo hắn, "Các người đưa con trai tôi tới đâu rồi? "
Người phụ nữ trước mặt giết người không chớp mắt, đáng sợ rõ như ban ngày , người áo đen nào dám không trả lời: "Hắc... Đế Quốc Hắc Dạ tổng... Tổng bộ."
Đế Quốc Hắc Dạ tổng bộ.
⬅ Trước Tiếp ➡