Cái gì? Anh đối với người dưới cũng không tránh khỏi tốt quá mức?"Chủ thượng, cái này, cái này chỉ sợ không tốt lắm đâu. Tiểu nhân không dám."
"Đây là mệnh lệnh!"
Ách... "Vâng." Bất đắc dĩ cô cũng chỉ đành gật đầu đáp ứng rồi.
Lúc này, ánh mắt Hiên Viên Liệt lạnh như băng rơi xuống bên trên khăn mặt trong tay cô: "Cậu là chuẩn bị muốn đi tắm rửa ngủ rồi hả ?"
"Đúng."
"Bác sĩ chẳng lẽ không có nói cho cậu biết, bị vết thương đạn bắn, vết thương không thể dính nước, chỉ có thể dùng khăn lông ướt lau người sao?" Con ngươi Hiên Viên Liệt trở nên sắc bén.
"Tôi biết, tạ ơn chủ thượng quan tâm." Cô vẫn duy trì trấn định như cũ.
Lúc này, Hiên Viên Liệt đứng lên, hướng cô đi qua: "Cởi quần áo, hôm nay, tôi thay cậu lau." Anh một câu băng lãnh trực tiếp nện qua!
Cái gì!
Tiêu Tiêu lập tức nâng đầu lên không thể tưởng tượng theo dõi anh, cái này có ý tứ gì, anh muốn đích thân giúp cô tắm rửa? Không có lầm chứ, quả thực là sửng sốt một hồi: "Người, chủ thượng... Cái này chỉ sợ, không tốt lắm đâu. Tiểu nhân làm sao dám làm phiền ngài đâu?"
"Cởi!" Anh một chữ lại nện qua.
Cô chỉ cảm thấy trái tim nhất thời đập loạn, không nghĩ tới Hiên Viên Liệt vậy nói cái này: "Chủ thượng, tôi, tôi là đàn ông!"
"Tôi biết." Anh cúi người nhìn chằm chằm thân thể cô gầy yếu. Ánh mắt lóe lên một tia nghi hoặc.
"Chủ thượng... Cám ơn anh hậu ái, tiểu nhân làm sao dám để chủ thượng tới hầu hạ tiểu nhân. Phục tùng tùy tùng, cũng là tôi tới hầu hạ ngài." Tiêu Tiêu khẩn trương thuận miệng nói ra câu nói này, chậc chậc chậc, cô cho dù chết cũng không cho Hiên Viên Liệt thay cô lau người.
"Tốt! Vậy thì cậu tới hầu hạ tôi ngâm trong bồn tắm." Anh trực tiếp theo cô nói đáp ứng rồi.
Ách... Cô làm sao cũng không nghĩ tới Hiên Viên Liệt vậy mà đáp ứng rồi ? Làm sao bây giờ, nói ra mà nói lại không thể lại nuốt trở về, cô cũng chỉ đành kiên trì phụ họa: "Tôi, tôi vô cùng vinh hạnh, có thể, phục thị chủ thượng ngài..." Thanh âm đều phát run, là tức đến phát run.
"Một hồi tôi để cho người mang cậu qua, cậu tắm rửa đi." Hiên Viên Liệt không có bất kỳ biểu lộ gì, nói dứt lời, vứt xuống ánh mắt làm Tiêu Tiêu choáng váng rồi đi.
Lúc này...
Tiêu Tiêu một người đứng trong phòng, tại sao có thể như vậy? Chẳng lẽ là Hiên Viên Liệt nhìn ra chuyện ở bên trong rồi hả ? Thế nhưng là nét mặt của anh cũng quá bình thường đi!
Được rồi, binh đến tướng chặn, nước đến đất chặn, còn thật không tin Hiên Viên Liệt tốt. Nói bất định cũng cùng với cô thủ hạ đùa giỡn. Ừ... Có khả năng...
Tiêu Tiêu tắm xong, đều chuẩn bị ngủ rồi. Ai ngờ...
'Cộc cộc cộc' đột nhiên truyền đến tiếng đập cửa, ngay sau đó cửa phòng bị người làm nữ đẩy ra: "Tiêu Mộ tiên sinh, chủ nhân để cho tôi tới mang anh qua."
A? Không? Tiêu Tiêu bỗng nhiên từ trên giường ngồi lên: "Chủ nhân? Gọi tôi? Qua?"
Cô đang nhìn cái gì?
Người hầu nữ nói một câu, tâm tư nóng hổi của cô liền lạnh xuống, không nghĩ tới, Hiên Viên Liệt còn đùa thật đó a, muốn chạy trốn, không cứu được con trai thì sao trốn chứ?!
Kiên trì đi theo người hầu nữ ra khỏi phòng.
"Ôi chao, ai, ôi, lạy chúa, không phải còn dẫn theo cái một đứa bé cùng về sao? Sao không hề thấy vậy?" Cô khéo léo dò la tin tức về Miêu Miêu.
Người hầu nữ lắc đầu biểu thị không biết.
Tiêu Tiêu buồn buồn thở dài một hơi, lần này, không biết Miêu Miêu còn ở trong phòng của tòa nhà này không. Thật sự là người tính không bằng trời tính, kế hoạch không đuổi kịp biến hóa.
"Tiên sinh, mời, chủ nhân đang ở bên trong đợi ngài." Cô gái dẫn Tiêu Tiêu tới trước một căn phòng, sau đó rời đi ngay.
Đứng ngoài cửa, Tiêu Tiêu chần chờ rất lâu, mới đặt tay lên gõ cửai, Hiên Viên Liệt chẳng lẽ muốn cô hầu hạ anh tắm rửa sao? Do dự rất lâu, cô kiên trì gõ mở cửa.
Vừa mở cửa, một cỗ khí nóng đập vào mặt. Rất nhanh, cô liền thấy rõ toàn cảnh trong phòng, giữa phòng trang hoàng một bồn nước như suối nước nóng. Gần đó, Hiên Viên Liệt đang nằm trên ghế nằm. Thấy cô đi đến, khoát tay áo: "Qua đây."
Tiêu Tiêu sửng sốt mấy giây, mới phản ứng được, chậm rãi đi tới.
Anh từ trên ghế nằm ngồi dậy, không nhanh không chậm giang hai cánh tay: "Cởi đồ ra cho tôi. "
A?
Lại là sững sờ, lông tơ trên lưng cô dựng đứng hết lên. "Chủ thượng, ngài? Chắc chắn chứ? Chuyện này, không phải nên tìm hầu nữ tới sao?" Hiên Viên Liệt khẩu vị cũng thật nặng a? Muốn cái 'Nam' giúp anh tắm rửa? Xoa... Nhưng cô lại không phải người đàn ông chân chính.
"Không phải cậu nói phục tùng tôi sao?" Anh nheo con ngươi lạnh lẽo, chăm chú nhìn chằm chằm cô. Đáy mắt lộ ra tia nghi hoặc.
"Vâng!" Tiêu Tiêu cúi đầu, giơ tay về phía cổ áo anh. Khắc chế ngón tay run rẩy, bắt đầu cởi cúc áo...
Ngoại trừ con trai, cô chưa từng tắm rửa cho ai hết. Có thể dù cho Hiên Viên Liệt có khẩu vị nặng, cô cũng phải nhẫn, ai kêu Miêu Miêu nằm trên tay anh?
Cúc áo từng chút một mở ra, lồng ngực rắn chắc của Hiên Viên Liệt đập thẳng vào mắt cô, không nghĩ đến dáng người của anh lại tốt như thế?
Tay nhỏ đang mở nút áo không khỏi run lên, ngón tay tiếp xúc ngực anh. Đến khi cảm giác nóng bỏng truyền đến trên đầu ngón tay, cô mới thức thời rút tay lại.
"Cậu một người đàn ông trưởng thành, động tác sao nhẹ như vậy?" Hiên Viên Liệt vẫn bình thản lạnh lùng như cũ.
Có thể câu nói này dọa đến Tiêu Tiêu , chẳng lẽ cô quá nhẹ nhàng rôì? Ngẩng đầu liếc mắt Hiên Viên Liệt, anh vẫn duy trì một bộ nghiêm túc. Không được, cô nhất định phải mạnh tay pên một chút! Lập tức thẳng lưng ưỡn ngực.
"Tiểu nhân là bị khí thế của chủ thượng đè lên ạ. Có thể giúp bề trên làm việc, là vinh hạnh của tôi." Một bên vuốt mông ngựa, cô một bên hùng dũng oai vệ lột sạch áo mặc của Hiên Viên Liệt.