Chương 1
Chương 1 Ngoài cửa sổ có mấy bụi hoa quế, lá xanh biêng biếc xen lẫn với những nụ hoa lấm tấm như hạt gạo.
Những đóa hoa đầu mùa lặng lẽ tỏa hương, dẫn dụ lũ đom đóm nhàn rỗi vượt tường bay qua.
"Hứa Nhị gia có yêu cầu gì xin cứ nói " Thương nhân đến từ ba tỉnh miền Đông Bắc trở nên lo lắng, khẩu âm cũng trở nên rõ rệt hơn.
Tuy trong đầu không coi trọng mấy người làm ăn phương Nam tính toán chi ly, nhưng cũng không thể làm được gì.
Miệng ông ta thở ra một vòng khói về phía mặt cô gái châm nha phiến.
Khuôn mặt tròn của cô gái lẩn khuất giữa đám khói, lại toát lên dáng vẻ xinh đẹp.
Ông ta âm thầm đưa tay bắt lấy bộ ngực cô gái mà xoa, vừa gầy vừa bé, như một con gà nhỏ hay một đứa nhóc, làm người ta hứng thú không nổi.
Hứa Ngạn Khanh thu tầm mắt trở về, khóe miệng nở ra một nụ cười nhàn nhạt.
Một làn gió nhẹ lướt qua tấm màn lụa mỏng màu xanh nhạt trên cửa sổ, tựa như có thể nghe thấy tiếng ngâm nga điệu Tây Bì và Nhị Hoàng 1 vọng lên từ tiền sảnh.
Đây là nhà riêng của Trần Quân Nam bạn anh.
Hôm nay tổ chức tiệc mừng thọ tám mươi tuổi cho Trần lão thái gia, anh đến vừa là để chúc thọ mà cũng nhân tiện bàn việc làm ăn.
Năm ngoái, anh vận chuyển tơ lụa Giang Nam cùng đồ thêu Tô Châu ra quan ngoại, gửi đến chỗ phu nhân của người được gọi là "Đông Bắc Vương" Trương Đại soái một bộ sườn xám thêu phượng và mẫu đơn.
Mấy món hàng tơ lụa gấm vóc tinh xảo nho nhỏ, cùng với phấn trứng ngỗng Dương Châu 2 , dầu hoa quế; còn cả đầy ắp một rương phấn son và tượng búp bê đất sét Huệ Sơn 3 thì cho mấy tiểu thư và mấy bà vợ lẽ, ai nấy đều vô cùng vui mừng.
Trương Đại soái tự mình chọn ra mấy gian hàng ở mặt tiền khu trung tâm thành phố sầm uất, giao cho anh kinh doanh, ngoài hai phần lợi nhuận thì chỉ cần thêm chút quà hiếm lạ cho các bà các cô trong nhà vui vẻ là được.
Hứa Ngạn Khanh đều sảng khoái đáp ứng.
Gần nửa năm nay, việc kinh doanh bên đó cũng đã khởi sắc, anh cũng không rảnh quan tâm đến nữa, đang muốn tìm người địa phương thay mặt quản lý công việc, Trương Đại soái đề cử ông chủ Vương.
Việc đàm phán cũng dần đi đến hồi kết, Hứa Ngạn Khanh lại bỗng dưng do dự, làm cho vị thương nhân rối đến độ lòng như lửa đốt.
Ngoài hành lang phía trước vọng đến một chuỗi tiếng bước chân, Trần Quân Nam vén mành nghiêng người bước vào, thấy Hứa Ngạn Khanh vẫn như vậy, điềm nhiên gạt nắp chung uống trà.
Anh ta không khỏi lắc đầu, mở miệng cười "Cho tôi được đến làm chân hòa giải.
Ông chủ Vương mỗi dịp cuối năm đưa thêm 100 củ nhân sâm già, 400 tấm da chồn, 800 cân cá tầm, 300 viên đông châu, ngoài ra, da hươu, hải sâm Thanh Dương cũng tùy tiện đưa một ít, ông xem có được không?" Ông chủ Vương sớm đã sức cùng lực kiệt, vỗ đùi cắn răng mà nói "Bốn bể là anh em, Hứa Nhị gia cùng họ Vương tôi sau này cũng không thể xem nhau như người xa lạ, lần này nhượng bộ một chút thật sự đáng giá." Hứa Ngạn Khanh ném cho Trần Quân Nam một ánh mắt.
Trần Quân Nam thấy thì hiểu, đi đến chiếc bàn dài bằng gỗ lim bên cạnh cửa sổ, kéo ngăn kéo viền vàng, lấy ra hai bản giấy bọc gấm hoa, bên trên viết chi chít