Mê Tình Luyến Ái
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡

chê cười châm chọc là bôi nhọ gia phong đấy." Chợt nghe có tiếng vang trên hành lang, là các sư huynh sư tỷ hát xướng xong đã trở lại.
Mọi người đã nghe được chuyện của Kiều Hỷ, nên cũng xúm lại chúc mừng, bỗng chốc trong phòng náo nhiệt ồn ã.
Quế Hỷ cầm bánh mì còn dư, buộc lại bằng chiếc dây bạc, thả vào trong giường Kiều Hỷ như cũ.
Cô nghe nói bánh mì của người Tây là dùng mỡ bò trộn với bột mì nướng lên, chỉ cảm thấy trong miệng ngây ngấy, dạ dày dâng lên cảm giác khó chịu, nên đi ra khỏi phòng, tìm gốc cây chuối trong viện để ói ra.
Lúc chùi miệng muốn đứng lên, lại nghe thấy Kiều Tứ và vợ là Diệp thị nói chuyện "Ông chủ Vương kia thật là hào phóng, ra tay chi luôn hai trăm lượng mua Kiều Hỷ, sớm biết vậy nên lừa gạt ông ta thêm chút nữa mới đúng." Lại nghe Diệp thị cười nhạt "Ông không bỏ được nó à?
Hàng rách rưới như vậy mà vào Kinh thành, ca diễn không sánh bằng ai, từ đầu đến cuối chỉ biết đưa đẩy ngu ngốc, qua mấy năm nữa bán nó trăm lượng còn chẳng ai thèm, chẳng bằng tận dụng dịp này để tất cả đều vui lòng." Rồi lại nghe thấy giọng Kiều Tứ ngượng ngùng "Sao mà không bỏ được, chẳng phải bán rồi đây à, đàn bà các người.." Tiếng nói nhỏ dần theo bóng người đi xa.
Quế Hỷ thở ra một hơi, mới phát hiện lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi.
Sáng sớm chim hót líu lo, đánh thức người khỏi giấc mộng đêm trước.
Tiếng đánh xe ngựa phá vỡ sự yên tĩnh của con đường đá xanh trong con hẻm yên tĩnh lâu đời, nghiền nát cánh hoa rơi từ đêm mưa lất phất, bánh xe lăn tròn dính theo đầy hương hoa quế.
Không biết ai hô lên một tiếng "Hứa Nhị gia trở về rồi " Một cô gái lớn trên lầu, tựa như vô tình mà hé nửa cánh cửa sổ, đỏ mặt mong chờ tấm màn xe che chắn kín kẽ kia đẩy ra một chút, người bên trong đó ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn mình.
Cạnh cửa có một phụ nữ cứng tuổi ngồi quạt than, nhưng chiếc quạt hương bồ lại bất động, mặt mũi có chút ngẩn ngơ, nhớ tới giấc mộng làm phu nhân nhà giàu mấy năm trước lại qua một đêm đã tan biến, mà tháng năm vô tình, điều duy nhất mang thêm là tuổi tác, bây giờ cả một giấc mộng kia cũng chỉ còn hư vô.
Anh chàng khiêng gánh dầu vừng, tiều phu đốn củi và người bán rong mấy món đồ chơi nhỏ, tất cả đều nép vào dưới mái hiên.
Chỉ có lính tuần tra trên xe đạp và thư ký ngân hàng ôm tập tài liệu trong tay mặt mũi tươi cười vẫy tay về phía Hứa Cẩm đang ngồi cạnh phu xe.
Một đám trẻ quần áo lam lũ đuổi theo bên cạnh xe ngựa, mồm miệng la hét ầm ĩ "Nhị gia phát tài, Nhị gia phát tài." Hứa Cẩm lấy chiếc túi vải đã chuẩn bị từ sớm ra, cầm một nắm tiền to rải trên mặt đất.
Bọn trẻ mừng rỡ đuổi theo những đồng tiền lăn lông lốc, có đồng xoay tít dừng lại bên cạnh đôi giày da bóng loáng của anh chàng thư ký ngân hàng.
Anh ta ho khan một tiếng chuyển mũi chân che đi, đứa trẻ chạy đến bên anh ta làm vẻ mặt quỷ rồi chạy đi.
Xe ngựa càng lúc càng xa, ánh mặt trời mùa thu vẫn còn vương vấn trên bóng dáng đoàn ngựa xe màu nâu, tấm màn xe vẫn chưa từng mở ra.
Cô gái lớn thất vọng đóng cửa sổ lại, người phụ nữ nghèo bị khói xông cay mắt, bọn trẻ đồng


⬅ Trước Tiếp ➡