Nghe tin đồn vỉa hè nói là anh ta phải vào khoa hậu môn trực tràng của bệnh viện, hình như là có triệu chứng giống như bị bỏng ở cúc hoa.
Thế nhưng Khâu Thừa Diệp vẫn giữ vững ý chí tàn nhưng không phế, vẫn cố gắng quay trở lại công ty ngay sau khi kết thúc điều trị.
Còn về lý do tại sao anh ta phải cố nén đau đớn để nhất quyết quay về…
Khâu Thừa Diệp dùng sức đẩy ma͙nh cánh cửa kính của Tòa Soạn Tin Tức Bí Mật ra.
Liễu Ốc Tinh đang làm việc hơi giật mình, ngẩng đầu lên nhìn rõ người vừa tới thì đôi mày không khỏi nhíu chặt lại.
“Anh Khâu, tôi cứ tưởng gõ cửa trước khi vào công ty của người khác là phép lịch sự tối thiểu cơ đấy.”
“Cô…”
Khâu Thừa Diệp vừa định mở miệng phản bác thì như thể nghĩ ra điều gì đó, cố gắng đè nén sự không vui tɾong lòng xuống, rụt lại bước chân vốn đang định bước vào tɾong, rồi giơ tay lên gõ tùy tiện hai cái vào cửa.
“Bây giờ thì vào được rồi chứ?”
“Xin lỗi, không chào đón.”
“…”
Khâu Thừa Diệp cố gắng đè nén cơn giận dữ, hít một hơi thật sâu, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất có thể để nói
“Sáng nay có lẽ cô đã nghe được tin đồn kỳ lạ nào đó rồi, tôi xin làm rõ một chút, đó đều là do nhân viên nói bậy bạ cả thôi, không liên quan gì đến tôi, sáng nay tôi căn bản không hề đến công ty.”
Đầu ngón tay đang gõ bàn phím của Liễu Ốc Tinh khựng lại, dường như không ngờ rằng anh ta lại cố tình chạy tới đây một chuyến chỉ để giải thích chuyện này.
Có điều chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến cô ấy.
Chỉ cần nghĩ đến tấm ảnh có người đăng tɾong nhóm chat chụp lại cảnh anh ta ôm mông đi vào thang máy, cùng với cái vẻ cố chấp chối bay chối biến như vịt chết mỏ vẫn còn cứng này của anh ta bây giờ, Liễu Ốc Tinh đã phải rấtkhó khăn mới nhịn được cười.
Nhưng cô ấy vẫn giữ thái độ vừa lịch sự vừa xa cách
“Anh Khâu, tôi không hề tò mò về chuyện của anh, có chuyện gì xảy ra hay là không có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, những điều đó đều chẳng hề liên quan đến tôi.”
Khâu Thừa Diệp vừa tức giận vì thái độ lạnh nhạt của Liễu Ốc Tinh, lại vừa thở phào nhẹ nhõm vì thấy cô ấy dường như không hề hay biết gì về chuyện xảy ra buổi sáng.
Thế là anh ta lại quay về dáng vẻ cao cao tại thượng như cũ, cười khẩy một tiếng đầy khinh thường.
“Liễu Ốc Tinh, cô cứ cứng đầu tiếp đi.”
“Thân là tiểu thư nhà g͙iàu sung sướng không muốn làm, lại cứ nhất quyết phải ra ngoài khởi với chả nghiệp, một người phụ nữ như cô thì làm nên được sóng gió gì chứ, tốt nhất là sớm nhìn rõ hiện thực một chút đi.”
Ánh mắt Liễu Ốc Tinh khựng lại, đầu ngón tay bất giác siết chặt lại thành nắm đấm, rồi lại từ từ buông lỏng ra.
Cô ấy ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt bình thản nhìn thẳng vào anh ta.
“Anh Khâu, tôi không rõ cái tin đồn buổi sáng mà anh đang cố gắng hết sức để che giấu rốt cuộc là gì. Nhưng the0 tôi thấy, câu nói vừa rồi của anh còn đáng xấu hổ hơn bất kỳ chuyện nào mà anh đã từng làm.”
Sắc mặt Khâu Thừa Diệp thay đổi hẳn, vẻ đắc ý vừa rồi giờ đã biến thành sự tức giận vì xấu hổ. “Liễu Ốc Tinh, cô đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt…”