⬅ Trước Tiếp ➡
Trên bãi biển không nên đi g͙iày cao gót thì còn có thể hiểu được, nhưng còn váy… thì lại là vì sao chứ?
Cô ngửi thấy được một tia hơi thở của âm mưụ

Cùng lúc đó, ở dưới lầụ
Khâu Thừa Diệp là người đầu tiên nhận được thư mời nên đã xuống trước những người khác.
Hôm nay anh ta mặc một bộ vest cao cấp được đặt may riêng màu xanh đậm có thêu hoa văn vàng, tóc được chải ngược hết lên trông ra dáng người lớn, dùng hết nửa chai ke0 xịt tóc để cố định, lúc này trông vững chãi như núi.
Dùng bàn tay đang đe0 chiếc đồng hồ hàng triệu đô và chiếc nhẫn ngọc bích ở ngón cái kéo kéo lại vạt áo, anh ta nhếch môi cười một nụ cười tà mị, rồi làm như vô tình liếc nhìn vào ống kính một cách siêu cấp đẹp trai ngời ngời do bản thân tự phong .
Cũng là một màn lên sàn đầy hoa lệ.
Tại sao tôi lại có cảm giác anh Mimi cứ mỗi lần quay lại chương trình thì lại càng tự tin hơn lần trước vậy nhỉ?
Lần trước thấy hot search nói anh Mimi khởi nghiệp rồi đó, bộ đồ này cũng khá ra dáng người thành đạt đấy chứ, định đi the0 con đường đó à?
Có ai biết công việc khởi nghiệp của anh Mimi tiến triển thế nào rồi không?
Nhìn cái vẻ hăng hái này của anh ta thì chắc là cũng không tệ đâu nhỉ?
Liệu có khả năng nào là anh Mimi ngày nào cũng giữ cái bộ dạng khó ưa này không?
Sải những bước chân đầy phóng khoáng, Khâu Thừa Diệp đi xuyên qua con đường nhỏ tɾong vườn hoa của khách sạn, rồi đi đến khu vực bãi biển riêng.
Đúng như những gì đã viết trên thư mời, ở đây đã được dựng sẵn một tháp sâm panh, một sàn nhảy, thậm chí còn có cả một dàn nhạc giao hưởng trăm người siêu chuyên nghiệp.
Vừa thấy anh ta xuấthiện, dàn nhạc trăm người lập tức bắt đầu tấu lên những giai điệu, tiếng đàn du dương phối hợp cùng dàn hợp xướng, vừa uyển chuyển lại vừa kéo dài, tao nhã đến cực điểm.
Khâu Thừa Diệp hài lòng gật gật đầu, đi tới cầm lấy một ly sâm panh trên khay của người phụcvụ.
Đang định ưu nhã nhấp một ngụm thì tiếng nhạc đang được diễn tấu đột nhiên thay đổi.
Các nhạc công tăng nhanh tốc độ tɾong tay, giai điệu vốn đang uyển chuyển tɾong nháy mắt biến thành căng thẳng và kịch tính, tiếng nhạc đầy nhiệt huyết tăng tiến từng lớp một, dường như đang báo hiệu cho một điều gì đó sắp sửa xảy đến.
Và cũng chính vào lúc này, giọng nói của đạo diễn Ngưu vang lên
“Anh Khâu, mời thầy nhìn về phía biển trước mặt.”
“Ba, hai, một.”
“Bắt đầu tính giờ ”
“Ba, hai, một Bắt đầu tính giờ ”
Tiếng ra lệnh vang lên đầy bất ngờ, cùng với tiếng khẩu lệnh này còn có cả tiếng kim đồng hồ tích tắc đầy gấp gáp vang lên.
Dường như khoảng thời gian ít ỏi đang trôi đi từng giây từng phút, Khâu Thừa Diệp, người mà một giây trước còn đang đắm chìm tɾong hình tượng bá đạo tổng tài không thể thoát ra, lập tức trở nên hoảng hốt.
Tay chân luống cuống không biết phải đặt vào đâu, anh ta vừa lo lắng vừa khó hiểu nhìn ngó xung quanh.
“Bắt đầu cái gì cơ? Cái gì mà bắt đầu rồi?”
“Anh Khâụ”
Men the0 hướng giọng nói phát ra, Khâu Thừa Diệp nhìn thấy đạo diễn Ngưu đang ngồi trên đài quan sát cách đó không xa, tay cầm micro.

⬅ Trước Tiếp ➡