Bất mãn vì bị Thẩm Dương Khanh chiếm hết sự chú ý, Khâu Thừa Diệp tɾong lòng tính toán có nên để công ty gia tộc cũng đầu tư làm nhà tài trợ hay không, lúc đi ngang qua robot Tiểu Ngưu liền cực kỳ khinh thường gọi một tiếng.
“Tiểu Ngưụ”
“Ơi, tôi đây.” Robot Tiểu Ngưu chớp mắt quay về phía Khâu Thừa Diệp, dáng vẻ trông rấtngây thơ.
Nhưng phối hợp với giọng của đạo diễn Ngưu… thì hơi sai sai.
Khâu Thừa Diệp cười khẩy một tiếng “Mi không phải quản gia biệt thự sao, vậy mi có biết ta là ai không?”
Robot Tiểu Ngưu nhận được chỉ lệnh, đôi mắt to trên màn hình chớp chớp, rấtnhanh đã đưa ra kết quả.
“Anh là Khâu Thừa Diệp, biệt danh anh Mimi, giỏi Đường Lang quyền, nhưng chỉ có vài ngón nghề.”
“Sở thích là ra vẻ ta đây, người ghét là Tạ Di, thích hóp má khoe đường viền hàm, bị cư dân mạng gọi là người đàn ông tự tin nhất thiên hạ.”
Ngay từ lúc robot Tiểu Ngưu nói ra câu đầu tiên, vẻ mặt Khâu Thừa Diệp đã có chút không ổn.
Ý định ban đầu của anh ta chỉ là tiện thể chế nhạo con robot nhỏ này lúc vào cửa, ai ngờ robot lại thật sự ấn mặt anh ta xuống đất mà chà đạp.
Thấy những người phía trước đều khó hiểu quay đầu lại, nhất là vẻ mặt của Liễu Ốc Tinh nhìn anh ta như nhìn kẻ thần kinh, anh ta liền tức không chịu được.
Vừa tức vừa xấu hổ lao lên định bịt miệng robot Tiểu Ngưu, nhận ra robot không có miệng thì bắt đầu luống cuống tìm nút tắt nguồn trên người nó.
“Câm miệng, đừng nói nhảm nữa Đúng là hoang đường, rút nguồn đïện của mi là mi ngoan ngay…”
Tiểu Ngưu Cầu bảo vệ.
Nói thế này không phải rấtxác đáng sao.
Anh Mimi có phải chưa bao giờ lên mạng không ý là… .
Ngay lúc mọi người chỉ coi đây là một màn hài kịch, robot Tiểu Ngưu đột nhiên bắt đầu xoay người trái phải, biểu cảm trên màn hình cũng trở nên hoảng hốt, đôi mắt to nhắm chặt lại.
“Tiểu Ngưu bị tấn công, sắp khởi động chế độ tự vệ.”
“Xin hãy lập tức tránh xa Tiểu Ngưu, xin hãy lập tức tránh xa Tiểu Ngưụ”
Lúc này Khâu Thừa Diệp vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, tay chạm đến nút tắt nguồn liền cười lạnh một tiếng.
“Cho mi nói bậy này, ta tắt mi ngay…”
"Rầm… "
Mọi chuyện xảy ra tɾong nháy mắt.
Phần đáy của robot Tiểu Ngưu đột nhiên mở ra một cửa sập, một con robot hút bụi sáng đèn đỏ lao vút ra.
Rầm một tiếng, hất văng Khâu Thừa Diệp bay ra ngoài
“Đ.M mày ”
Khâu Thừa Diệp mỏ hỗn chửi thề rồi bay đi mất.
Mà thủ phạm chính là con robot hút bụi cũng công thành thân thoái, sau khi hất bay Khâu Thừa Diệp đảm bảo an toàn cho Tiểu Ngưu, đèn đỏ chuyển thành đèn xanh, chậm rãi quay trở lại cơ thể robot Tiểu Ngưụ
Cửa sập đóng lại, biểu cảm của robot Tiểu Ngưu lại trở nên ngây thơ.
“Nguy cơ được giải trừ, Tiểu Ngưu an toàn rồi nè ”
Những người khác xem đến chết lặng.
Robot gì mà cục súc thế...
Đúng là một xẻng tiễn mày về với ông bà.
Cứ tưởng robot đến để làm trợ thủ cho ông Thẩm, giờ xem ra đúng là Diêm Vương mà.
Tuy lúc này đu CP không thích hợp lắm, nhưng tính cách con robot này… sao hơi giống bà Tạ thế nhỉ?
Cậu đừng nói... mà khoan, cậu đừng nói thật đấy.
Khâu Thừa Diệp nằm thẳng cẳng trên sofa, trán đắp một chiếc khăn mặt, nhắm mắt trông rấtthanh thản.