⬅ Trước Tiếp ➡
“Quy tắc chọn phòng trước đây đều dựa vào thứ hạng trò chơi, điều này dẫn đến một số khách mời có năng lực chơi game không tốt mãi không được ở phòng xịn.”
“Để cho những hố đen trò chơi này cũng có cơ hội trải nghiệm phòng tốt, quy tắc chọn phòng lần này sẽ áp dụng͟͟ hình thức may rủi.”
Đạo diễn Ngưu đẩy ra một tấm bảng trắng, trên bảng là tám bức ảnh có ý nghĩa không rõ ràng.
“Mỗi bức ảnh tương ứng với một căn phòng, cuối cùng chọn được phòng tốt hay xấu h0àn toàn dựa vào may mắn, đây chính là một trò chơi may rủi.”
Tạ Di Chọn ai đây?
Chơi game giỏi + vận may kém, đây chẳng phải nói bà Tạ sao.
Hôm nay lại là một ngày đạo diễn Ngưu và bà Tạ yêu nhau lắm cắn nhau đaụ
“Không có kỹ năng nào cả, h0àn toàn dựa vào may mắn?”
Lại Băng Tuyền chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, trời sập rồi “Vậy khoảng thời gian này tôi đăng ký lớp học để thắng trò chơi thì tính là gì?”
Đạo diễn Ngưu do dự một chút “Tính là cô nhiều thời gian?”
Lại Băng Tuyền lao lên định đánh người, bị Liễu Ốc Tinh kéo lại can ngăn.
Nhưng lời can ngăn lại càng tàn nhẫn hơn.
“Cô Lại, đừng tức giận, dù có đăng ký lớp học thì cũng khó thắng được cô Tạ lắm…”
Cô đúng là biết an ủi người khác thật đấy.
“Những thứ trên các bức ảnh này đại diện cho cái gì?” Hứa Sương Nhung hỏi tɾúng điểm mấu chốt.
Những bức ảnh dán trên bảng trắng đều không phải là ảnh vô nghĩa.
Trong ảnh chụp đều là một đồ vật.
Ví dụ như lọ hoa cắm hoa hồng, ví dụ như phím đàn piano, ví dụ như một bức tranh, hay ví dụ như một góc cửa sổ.
Đều là chụp phóng to đồ vật, tɾong cả bức ảnh ngoài đồ vật ra thì không nhìn thấy gì khác.
“Là đồ đạc bài trí tɾong phòng.”
Đạo diễn Ngưu nói “Chúng tôi tùy ý chụp một góc bất kỳ của tám căn phòng, các vị có thể dựa vào đây để chọn phòng.”
“Nhưng vì tɾong ảnh ngoài bản thân đồ vật ra không nhìn thấy gì khác, nói cho cùng vẫn là một trò chơi mà yếu tố may mắn chiếm phần lớn.”
“Tôi thấy chưa chắc.” Khâu Thừa Diệp đứng dậy.
Đại thông minh đến rồi.
Mỗi lần thấy anh Mimi lấy đà chuẩn bị ra vẻ là tôi biết tôi phải nhịn cười rồi
Khâu Thừa Diệp đi đến trước bảng trắng, chỉ nhìn quanh một vòng liền nhếch môi “Tôi đã biết chọn cái nào rồi, thứ tự quyết định thế nào?”
“Thứ tự các vị tự quyết định là được, hôm nay mọi thứ đều ngẫu nhiên.” Đạo diễn Ngưu làm một động tác mời.
Khâu Thừa Diệp nghe vậy, nhe0 mắt cảnh giác quay đầu nhìn lại một cái, dường như muốn xem ai định tranh với mình.
Tạ Di thờ ơ giơ tay “Anh chọn đi.”
Những người khác cũng lần lượt tỏ ý không có ý kiến.
“Nếu anh Khâu đã có đáp án rồi, vậy thì chọn trước đi.”
Khâu Thừa Diệp vẫn cảnh giác “Các người chắc chắn để tôi chọn trước? Đừng có sau khi tôi nói ra đáp án rồi lại tranh với tôi đấy.”
Tạ Di bật cười, muốn xem anh ta có thể giở trò gì.
“Anh cứ chọn đi, không ai tranh với anh đâụ”
Nghe đến đây Khâu Thừa Diệp mới yên tâm, khóe môi lại cong lên đầy tự tin, không chút do dự chỉ vào bức ảnh phím đàn piano.
“Tôi chọn cái này.”
“Chắc chắn?” Đạo diễn Ngưu gỡ bức ảnh đó xuống “Chọn rồi là không được đổi nữa đâu đấy.”
Khâu Thừa Diệp không chút do dự “Chắc chắn.”

⬅ Trước Tiếp ➡