⬅ Trước Tiếp ➡
Tuy sàn nhà là chiếu tatami, nhưng chỉ có một cái gối thì cũng hơi quá đáng rồi nhỉ? Ngủ thế nào đây.
Hóa ra ảnh chụp chính là toàn bộ căn phòng rồi à.
Vua trò chơi bà Tạ, cuối cùng vẫn bại bởi vận may của chính mình.
Đạo diễn Ngưu cuối cùng cũng nắm được bí kíp đối phó bà Tạ.
Ủa, trực giác thứ hai đã tệ thế này rồi, vậy trực giác đầu tiên tệ đến mức nào nữa?
Tấm lọ hoa trực giác đầu tiên đó ai chọn ấy nhỉ?
Không ai chọn, vẫn còn trên bảng trắng, tự động chuyển cho Tiêu Cảnh Tích rồi.
Nhìn là biết danh tiếng bà Tạ vang xa, mọi người đều rấtkiêng dè mà.
Sau khi Tạ Di lục lọi một vòng tɾong phòng, xác nhận không có bất kỳ ngăn bí mật nào cất giấu đồ vật, nơi đây thực sự chỉ có một cái gối.
Đúng lúc cô đang suy nghĩ tối nay ngủ thế nào, phía sau vang lên tiếng động.
Quay đầu nhìn lại, Thẩm Dương Khanh đã mở cánh cửa đối diện phòng cô.
“Thật trùng hợp.”
Bắt gặp ánh mắt của cô, Thẩm Dương Khanh lắc lắc chìa khóa tɾong tay “Chúng ta lại là hàng xóm rồi.”
Mẹ ơi con lại high rồi
Ba mùa liên tiếp làm hàng xóm, đây không phải là nhân duyên trời định sao?
Thật ra không phải, cả ba lần đều là ông Thẩm tranh g͙iành mà có được đó.
Hahahahahaha chuẩn không cần chỉnh
Tạ Di không hề ngạc nhiên trước sự xuấthiện của anh “Tôi nhớ là anh chọn cái chăn đúng không?”
Thẩm Dương Khanh không tỏ rõ ý kiến, đẩy cửa phòng ra “Muốn vào tham quan…”
Chữ “không” còn chưa nói xong, anh và Tạ Di đều đồng loạt im lặng.
Tạ Di đứng bên cạnh anh nhìn cảnh tượng tɾong phòng anh, hồi lâu sau, nở nụ cười yên tâm.
“Thế này mới đúng chứ.”
Phòng của Thẩm Dương Khanh giống hệt như được sao chép 1 1 từ phòng của cô, diện tích y hệt, cửa sổ y hệt, chiếu tatami y hệt, điều duy nhất khác biệt là, trên chiếu tatami của anh chỉ có một cái chăn.
“Xì…”
Anh khẽ hít một hơi, đầy ẩn ý nói “Ở phòng suite sang trọng liên tục hai mùa, cuối cùng cũng gặp báo ứng rồi?”
Cặp sao đôi từng luôn ở tầng ba giờ đây cùng nhau lụi tàn.
Đúng là nhà trống không bốn bức tường mà.
Cuối cùng cũng tìm được cơ hội, Tạ Di cười trên nỗi đau của người khác vỗ vỗ vai Thẩm Dương Khanh “Còn nói tôi không may mắn, vận may của anh cũng chẳng ra sao cả.”
Đối với điều này, Thẩm Dương Khanh không phủ nhận, chỉ vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ cúi mắt nhìn cô.
“Xem ra sau này chúng ta phải làm hàng xóm nghèo rồi.”
“Thì sao chứ?”
Tâm trạng buồn bực ban nãy vì sự xuấthiện của Thẩm Dương Khanh mà tan thành mây khói, Tạ Di thoải mái đưa tay về phía anh “Chào anh nhé, hàng xóm nghèo ”
Sau khi phòng của Tạ Di và Thẩm Dương Khanh được tiết lộ, khán giả tò mò kết quả lựa chọn của các khách mời khác ra sao, thế là qua xem thử.
Liễu Ốc Tinh chọn bức tranh vừa mở cửa phòng ra, liền thấy tranh sơn dầu dán đầy tường.
Giữa phòng đặt mấy cái giá vẽ và thùng màụ
Bên cạnh là một cái giường gấp nhỏ.
Liễu Ốc Tinh “?”
Cô ấy liếc nhìn chìa khóa tɾong tay, lại nhìn cảnh tượng tɾong phòng.
Nếu không phải vì chiếc chìa khóa này mở được cánh cửa này, cô ấy còn nghi ngờ mình có phải đã đi nhầm phòng không.
So với phòng ngủ… cái này rõ ràng giống phòng vẽ hơn mà.
Chỗ ba người còn lại cũng chẳng khá hơn là bao.

⬅ Trước Tiếp ➡