⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi bình tĩnh cất đïện thoại đi, cô vác đạo cụ vừa mua lúc nãy lên, ngẩng đầu ưỡn ngực đi ra cửa.
Lại Băng Tuyền sững người một chút “Cô nghĩ ra cách rồi à?”
Thẩm Dương Khanh rấttự nhiên đi the0 sau bước chân Tạ Di ra ngoài nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch, nói với những người còn lại tɾong quán.
“Bắt đầu chuẩn bị đi.”
“Sắp bận rộn lắm đây.”
Giữa con phố của khu thương mại sầm uất xuấthiện một cảnh tượng kỳ lạ.
Tạ Di đội khăn trùm đầu biểu diễn nuốt kiếm, phun lửa, múa đuốc lửa tɾong sự vây xem của đám đông.
Quần chúng vây xem vỗ tay re0 hò.
“Hay Hay quá ”
“Lâu lắm rồi không xem được màn biểu diễn đường phố đặc sắc thế này Còn chiêu gì nữa không? Trình diễn hết ra đi Cho mọi người xem thêm ”
“Đúng Cho mọi người xem đi ”
Thấy nhiệt tình của quần chúng đều đã được khơi dậy, Tạ Di cũng không phụ lòng mong đợi của họ, thuận tay nhấc một cái búa tạ lớn lên.
“Vậy thì để mọi người xem tiết mục đập vỡ đá trên ngực ”
“Thẩm Tử, lên ”
Thẩm Dương Khanh rấtnghe lời liền nằm xuống, trên ngực đặt một tảng đá khổng lồ rộng bằng hai người, nhìn thoáng qua có thể đè chết người.
Tạ Di “Hây” một tiếng giơ cao búa tạ, múa may loạn xạ.
Lại Băng Tuyền đứng tɾong nhà hàng nhìn cảnh tượng bên ngoài qua cửa sổ mà chết lặng.
“Hả?”
Đây là chuyện con người làm được sao?
“Một búa này đập xuống, xác suất anh Thẩm bị đập chết là bao nhiêu nhỉ.” Úc Kim Triệt ở bên cạnh nghiêm túc suy nghĩ.
Ngay lúc Lại Băng Tuyền đang do dự có nên tiến lên ngăn cản mọi chuyện hoang đường này lại không, chiếc búa tạ lớn của Tạ Di đã giáng xuống.
"Rầm" một tiếng, tảng đá khổng lồ trên người Thẩm Dương Khanh vỡ toác ra, nặng̝ nề rơi xuống đất.
Mọi người đều nhìn đến ngây người, không khỏi vỗ tay re0 hò lớn hơn.
“Hay Hay quá ”
Anh Thẩm còn mạng để sống không?
Nhìn ra được ông Thẩm ôm quyết tâm phải chết để the0 đuổi vợ rồi.
Lần này chết thật rồi.
Vậy rốt cuộc còn có gì mà bà Tạ không biết làm?
Nấu cơm.
Ngay lúc nhiệt tình của quần chúng h0àn toàn được khơi dậy, thi nhau móc ra những đồng xu duy nhất trên người ném về phía trước, một cơn gió lớn không đúng lúc thổi qua.
Tại sao lại nói cơn gió này không đúng lúc ư?
Bởi vì hai mảnh "đá khổng lồ" vỡ trên mặt đất bị gió thổi bay đi mất rồi.
Quần chúng vây xem “?”
Tạ Di gãi gãi mặt, vừa lỏng tay, chiếc búa tạ tɾong tay cũng bị thổi bay đi.
Quần chúng vây xem lần nữa “?”
Thẩm Dương Khanh ngồi dậy từ mặt đất nhìn cảnh này, sau khi suy nghĩ một lát, trịnh trọng nói.
“Bão đến rồi.”
Anh đúng là biết che đậy mà.
Có thể thổi bay cái búa tạ 25 cân, đúng là cơn bão rấthung hãn rồi.
Nếu nói bà Tạ là máy gây họa tự động h0àn toàn, thì ông Thẩm chính là máy dọn dẹp tàn cuộc tự động h0àn toàn.
Còn là loại dành riêng cho bà Tạ nữa chứ.
Phá án rồi, đá khổng lồ và búa tạ siêu lớn đều làm bằng xốp, tuy vật liệu không đúng, nhưng được cái giống như thật.
Thêm vào đó Tạ Di và Thẩm Dương Khanh diễn rấtgiống thật, quần chúng vây xem ban đầu thật sự không nhìn ra nguyên do.
Lần này biết sự thật rồi, cũng không cảm thấy bị lừa gạt, dù sao hai người này đến bán nghệ một không cầu tiền boa hai không tiếp thị sản phẩm, thuần túy chỉ là pha trò thôi.

⬅ Trước Tiếp ➡