⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh mắt bất giác nhìn sang phía đó.
“Lý trí nói với anh rằng anh thích em, nhưng tâm trạng của anh lại khiến chính anh cũng không thể hiểu nổi.”
Chàng trai đau khổ và dằn vặt ôm đầu “Đến anh còn chẳng hiểu mình bị làm sao nữa.”
Nghe đến đây, mắt Tạ Di khẽ lóe lên, cô bất giác vén tay áo lên nhìn chiếc vòng trên cổ tay.
Màn hình sáng lên, trên giao diện độ hảo cảm, mức độ hảo cảm dành cho Thẩm Dương Khanh vẫn dừng ở con số 82.
“…”
“Sao thế?”
Nhận ra cô đang ngẩn người, Liễu Ốc Tinh ló đầu ra từ cửa chuyển đồ ăn, nhìn thấy cặp đôi ở bàn bên cạnh “Họ đang cãi nhau hả?”
Cô gái cũng đau khổ nhìn chàng trai ngồi đối diện, gương mặt không còn nụ cười rạng rỡ như lúc đầụ
“Ý anh là, anh rõ ràng thích em, nhưng sau khi ở bên em lại hối hận, đúng không?”
Chàng trai lộ vẻ áy náy và không cam tâm, môi mấp máy hồi lâu, nhưng cuối cùng vẫn không thể thốt ra lời phản bác nào.
Anh ta đã ngầm thừa nhận.
Gì vậy, thế này không phải tra nam thì là gì?
Thích là thích, không thích là không thích, the0 đuổi được rồi lại hối hận, nói trắng ra là chưa đủ thích mà thôi.
Chị gái ơi, chạy ngay đi, đừng để tôi phải bê chị đi bằng xe nâng nhé.
Nhưng chàng trai này lại nhớ được sở thích của cô gái, lúc lơ đãng vẫn có phản ứng the0 tiềm thức, dường như tình cảm dành cho cô ấy đã ăn sâu vào tiềm thức rồi, thích đến mức này rồi mà còn không phải là thích à?
Thích và thói quen là khác nhau mà. Hay nói cách khác, anh ta thầm yêu cô gái mười năm, rốt cuộc đó là tình yêu hay là một chấp niệm bằng mọi giá phải có được, hai chuyện này cũng khác nhau chứ.
Có lẽ lời tỏ tình hôm qua của anh ta là thật lòng, hôm qua cũng thật lòng muốn ở bên cô gái, nhưng tấm lòng chân thật này có phải xuấtphát từ tình yêu hay không thì khó nói lắm.
Cuối cùng, cặp đôi đó nhìn nhau không nói nên lời, đồ ăn trước mặt cũng hồi lâu không động đến.
Sau một hồi im lặng kéo dài, cô gái ngượng ngùng cầm túi xách lên, viện một cái cớ vô cùng gượng gạo.
“Đột nhiên nhớ ra trường còn có việc… Vậy em về trước đây.”
Chàng trai nhìn cô với ánh mắt phức tạp, không nói một lời níu kéo.
Đáy mắt cô gái thoáng qua nét thất vọng, cô đứng dậy quay người rời đi.
Nhưng sau khi bước ra khỏi cửa, cô đứng lặng vài giây rồi lại đẩy cửa bước vào, nhanh chóng đi tới trước mặt chàng trai.
“A Ngạn, chúng ta chia tay đi.”
Chàng trai ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn cô, nhưng vẻ mặt lại thoáng vẻ nhẹ nhõm.
“Anh không có ý đó…”
“Nhưng em có ý đó rồi.”
Cô gái cắn môi, dường như đang ép mình hạ quyết tâm “Nếu anh không thích em thì không cần phải vì áy náy mà tiếp tục ở bên em đâụ Chia tay cũng chẳng có gì to tát, chuyện hôm qua yêu hôm nay chia tay cũng đầy rẫy ra đó thôi.”
“Chỉ là…”
“Lần sau trước khi quyết định bắt đầu một mối quan hệ, anh nên làm rõ suy nghĩ của mình trước đi đã.”
“Em nên thấy may mắn vì anh hối hận nhanh như vậy, chứ không phải đợi đến khi em lún sâu hơn… Ít nhất mọi chuyện vẫn còn cứu vãn được.”
“Chúng ta, cứ vậy đi.”

⬅ Trước Tiếp ➡