Nhưng đột nhiên cô ta nghe thấy tiếng cười khẽ của Thẩm Dương Khanh vang lên trên đỉnh đầụ
Dường như anh không hề bị lời nói của cô ta ảnh hưởng, thậm chí ý cười còn mang the0 vẻ chế nhạo, khiến Hứa Sương Nhung rấtkhó chịụ
Cô ta hơi cau mày, đang định hỏi Thẩm Dương Khanh cười gì, thì nghe thấy giọng nói từ tốn của anh vang lên.
“Cô cho rằng, cô Tạ là người cần được bảo vệ ư?”
Hứa Sương Nhung vô thức hé miệng định nói gì đó.
Nhưng Thẩm Dương Khanh không cho cô ta cơ hội lên tiếng.
“Người mà các người thực sự kiêng dè, chẳng phải vẫn luôn là cô ấy sao?”
Lời vừa dứt, cả người Hứa Sương Nhung lập tức bị đẩy đi.
Tốc độ bất ngờ khiến cô ta h0àn toàn không kịp chuẩn bị, tim bất giác đập thình thịch mấy tiếng.
Không ổn rồi
Cô ta vội vàng vén tay áo lên xem vòng tay đo nhịp tim, chỉ số trên vòng quả nhiên đã vọt lên 101.
Quay đầu lại nhìn Thẩm Dương Khanh đang đứng ở vạch xuấtphát, dáng vẻ bình tĩnh thản nhiên, làm gì có chút căng thẳng bất an nào?
Trước tiên giả vờ bị cô ta ảnh hưởng để làm cô ta lơ là cảnh giác, đến khi cô ta tự cho rằng mình nắm chắc phần thắng thì lại đột nhiên phá vỡ ảo tưởng đó và giáng một đòn ma͙nh.
Lại phối hợp với tốc độ tức thời khi đẩy thùng, nhịp tim của cô ta liền rối loạn ngay.
Thẩm Dương Khanh…
Đúng là không thể xem thường.
…
Điều bất ngờ là, Hứa Sương Nhung lại là người duy nhất dừng lại được tɾong vòng tròn, kết thúc vòng một chỉ có đội Hứa Sương Nhung Thẩm Dương Khanh g͙iành được một điểm.
Nhưng Hứa Sương Nhung không hề hài lòng.
Nếu cuối cùng nhịp tim của cô ta cao hơn Thẩm Dương Khanh, thì dù có thắng cũng chẳng có ý nghĩa gì với cô ta, phần thưởng sẽ thuộc về Thẩm Dương Khanh.
Vòng đầu tiên yên bình lạ thường, trừ việc Khâu Thừa Diệp "chuẩn men" làm lật chị Liễu của tui ra, mấy đội khác hình như không có gì đặc sắc lắm nhỉ?
Đừng vội, đặc sắc chắc chắn còn ở phía saụ
“Bây giờ bắt đầu vòng thứ hai, mời bốn vị khách mời nam ngồi vào thùng ”
Đến lúc này, Úc Kim Triệt vừa lẻn đi lúc nãy mới lặng lẽ quay về.
Im lặng đứng đó như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Khóe mắt Tạ Di liếc thấy tɾong áo cậu ta căng phồng, cô không khỏi nhe0 mắt lại.
Đội xuấtphát đầu tiên vẫn là Liễu Ốc Tinh Khâu Thừa Diệp.
Khâu Thừa Diệp vẻ mặt nghiêm trọng ngồi vào thùng, rồi lại nghiêm trọng quay đầu nhìn Liễu Ốc Tinh ở phía saụ
“Tôi nói lại lần nữa, vòng đầu tiên tôi không cố ý đẩy cô ngã đâu, cô đừng có cố tình trả thù, cũng cố ý đẩy tôi ngã đấy.”
Liễu Ốc Tinh nhìn cũng không thèm nhìn anh ta, mắt nhìn thẳng phía trước bình tĩnh nói “Tôi không rảnh rỗi như vậy.”
Khâu Thừa Diệp nhất thời nghẹn lời, dáng vẻ muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn chẳng nói được gì, đành nghiến răng thu hồi ánh mắt.
Có vẻ muốn cố tình bắt chuyện với chị Liễu mà bị bơ nên tổn thương tâm lý sâu sắc.
Cười chết mất, tôi cũng thấy anh Mimi cố tình bắt chuyện đó.
Chị Liễu bị đẩy ngã xong có thèm để ý đâu, ổng cứ tự lải nhải nào là không cố ý, nào là bảo chị Liễu đừng trả thù, nói đi nói lại mấy lần.
Tưởng Tinh Tinh sẽ đi the0 mô típ oan gia vui vẻ với ổng à?
Tinh Tinh chẳng thèm để ý đâu .
“Vèo…”