⬅ Trước Tiếp ➡
"Người chiến thắng có thể cởi dây rời sân, những người còn lại phải tiếp tục cạnh tranh cho đến khi xác định được ba người đứng đầụ"
"Vậy thì… Chuẩn bị sẵn sàng "
Lần đầu thấy kiểu kéo co hình bông tuyết này, mạo muội hỏi một câu, người vừa yếu vừa nhẹ cân chẳng phải sẽ bị kéo bay đi luôn à?
Chắc là ổn thôi, vì có lực kéo từ tám hướng cân bằng lẫn nhau, nên ngược lại không dễ bị kéo đi đâụ
Hơn nữa việc xếp vị trí cũng rấtquan trọng đó. Nếu hai bên trái phải đều là người khỏe, thì lúc họ kéo về phía mình, thực ra lại có lợi cho bản thân.
Đúng vậy, yếu tố quyết định thắng lợi có rấtnhiều, không chỉ phụ thuộc vào cá nhân, nhưng đương nhiên, sức ma͙nh cá nhân vẫn là quan trọng nhất.
"Bây giờ… Chính thức bắt đầu "
Tiếng còi vang lên, sợi dây vốn lỏng lẻo lập tức căng cứng vì lực kéo từ tám hướng.
Trên sân đâύ lập tức vang lên đủ loại tiếng la hét gào khóc.
Khâu Thừa Diệp "Hâyyyyyyy "
Tạ Di "Hú hú hú hú hú hú hú "
Lại Băng Tuyền "Áaaaaaa "
Tiêu Cảnh Tích "Hự… Hự… Hự…"
Tiêu Cảnh Tích đang bị táo bón hả?
Liễu Ốc Tinh "Hình như… không dễ như tưởng tượng… Ây "
Hứa Sương Nhung "Sao tôi có cảm giác trọng tâm của cả sợi dây đang bị lệch đi vậy?"
Thẩm Dương Khanh "Có cảm giác như đang làm trâu ngựa vậy."
Tạ Di đang kéo dây về phía mình, kéo mãi mà không thấy nhúc nhích gì, quay đầu nhìn lại thì trời sập.
Úc Kim Triệt đứng bên cạnh cô h0àn toàn không có khát khao chiến thắng, đứng đó rõ ràng là một bộ dạng "buông xuôi mặc kệ đời".
Vì thiếu lực kéo từ một phía, cả sợi dây đều đang bị kéo lệch về phía khác.
Tạ Di tức đến bật cười "Thằng nhóc nhà cậu lần này đến diễn cũng lười diễn luôn hả?"
Úc Kim Triệt hơi nghiêng đầu, dáng vẻ vô cùng ngây thơ.
"Thể thao không phải sở trường của em. Vì đã biết không thắng nổi thì cần gì phải cố gắng vô ích? Em lại nghĩ ra một chuyện thú vị hơn."
"?"
"Em muốn thỏa thuận với chị."
Úc Kim Triệt ngoan ngoãn cười "Em có thể từ bỏ hướng của mình, cùng chị chạy về phía chị. Như vậy sức của hai người chắc chắn có thể thắng được sức của từng người bọn họ."
"Nhưng điều kiện của em là, tối nay chị phải ăn cơm cùng em."
"Chỉ riêng hai người."
Không được
Em trai Kim Triệt ơi tôi thấy cậu cũng ngứa nghề giống đạo diễn Ngưu rồi đó.
Thằng nhóc nhà cậu đúng là biết cách thừa nước đục thả câụ
Hết cưng chiều nổi Úc Kim Triệt rồi, hôm nay phá đám cả ngày, xem mà tức chết đi được.
Vốn đã không thích Úc Kim Triệt, cảm thấy tâm địa cậu ta không được tốt cho lắm, nhưng mọi người cứ vì cậu ta trông ngoan hiền mà nghĩ cậu ta không có ý xấu, tôi cũng chẳng hiểu nổi…
Cậu ta thích bà Tạ thì tôi hiểu được, nhưng đừng có giở cái trò vô lại này được không, tức chết đi được
Tạ Di từ từ nhe0 mắt lại, nhìn Úc Kim Triệt với ánh mắt tràn ngập sự tính toán, thậm chí có vẻ nắm chắc phần thắng, cô đột nhiên cười lạnh một tiếng.
"Ngây thơ."
Cô đâu có dễ bị điều khiển như vậy.
Trong ánh mắt từ tự tin dần chuyển sang kinh ngạc của Úc Kim Triệt, Tạ Di một tay giật phăng sợi dây buộc ở e0, thoát khỏi sự kìm kẹp.
Sau đó cô quay người chạy về phía vạch đích của Úc Kim Triệt.

⬅ Trước Tiếp ➡