Ủa, xem mà đói bụng quá, phải công nhận dâu tây này to thật đó, chụt chụt.
Đã chuẩn bị đặt dâu tây rồi
Tiêu Cảnh Tích bị lờ đi, khóe miệng hơi giật giật. Anh ta đặt quả dâu tây không ai thèm ngó ngàng tɾong tay vào giỏ, chỉnh lại vẻ mặt rồi đi the0 saụ
Trước khi quyết định "cưa đổ" Tạ Di, anh ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý "mặt nóng dán mông lạnh".
Trước đây cuộc đời anh ta luôn thuận buồm xuôi gió, muốn gì cũng chẳng cần bỏ ra công sức, ngay cả Tạ Di cũng là loại anh ta chỉ cần đứng đó là cô sẽ tự mình tha thiết "bám lấy".
Vì vậy anh ta chưa bao giờ gặp phải thất bại nào.
Giờ đây anh ta đã nghĩ thông suốt.
Đời người làm gì có chuyện mãi thuận buồm xuôi gió, muốn có được gì thì luôn phải trả giá.
Sự xuấthiện của Tạ Di, người xuyên sách này, có lẽ chính là một thử thách ông trời dành cho anh ta. Anh ta chỉ cần vượt qua thử thách này, thì thứ chào đón anh ta chính là tương lai tươi sáng…
"Bẹp "
Một bãi phân Trim đột nhiên rơi xuống vai anh ta, chiếc áo khoác da màu đen được phối đồ cẩn thận lập tức dính một vệt màu trắng hình thù kỳ lạ.
Tạ Di vừa hay hái xong dâu trên luống này, quay đầu lại thấy Tiêu Cảnh Tích đứng chắn phía sau, cũng rấtlịch sự nói một câụ
"Anh Cứt, nhường đường chút."
Khóe miệng Tiêu Cảnh Tích lại giật giật "Anh… Cứt?"
Tạ Di khựng lại, rồi bừng tỉnh.
"Xin lỗi, gọi thế làm anh g͙ià đi đúng không? Tôi còn tưởng đó là kính ngữ cơ đấy, đúng là biết giữ hình tượng ghê. Em Cứt, gọi là em Cứt được chưa?"
Nói xong thấy Tiêu Cảnh Tích vẫn không tránh ra, Tạ Di quyết định tự lực cánh sinh.
Cô nghiêng người tung một cú thúc cùi chỏ ma͙nh vào ngực Tiêu Cảnh Tích. Anh ta đau đớn kêu lên một tiếng, ôm ngực loạng choạng lùi sang bên hai bước.
Tạ Di thuận lợi lách qua người anh ta.
"Ồ, lại còn là cửa mở bằng tay."
Cửa mở bằng tay thần thánh gì đây.
Tiêu Cảnh Tích chọn hẹn hò với Tạ Di chẳng phải là tự tìm ngược à?
Vừa là em Cứt vừa là cửa mở bằng tay, Tiêu Cảnh Tích đã h0àn toàn trở thành đồ chơi rồi.
Vận xui này đến Trim trên trời cũng nghe thấy hay sao ấy, lúc phân Trim rơi xuống làm tôi cười xỉu hahahahaha.
Thế giới chỉ có mình Tạ Di vui vẻ đã được thiết lập thành công.
Chỉ thấy Tạ Di nghênh ngang đi khắp vườn dâu, ăn một nửa hái một nửa, giỏ đầy thì đổi giỏ khác, đúng là đang toàn tâm toàn ý tận hưởng niềm vui ở vườn dâụ
Ngược lại, Tiêu Cảnh Tích thì chẳng vui vẻ gì.
Chuyến đi này của anh ta vốn là để hâm nóng tình cảm với Tạ Di. Thấy thời gian đã trôi qua hai mươi phút mà hai người vẫn chẳng nói chuyện gì, anh ta lập tức hơi sốt ruột.
Khổ nỗi bãi phân Trim trên vai lau mãi không sach, anh ta cuối cùng đành bỏ cuộc, tiện tay vứt khăn giấy vào thùng rác, sải bước tiến lên kéo tay Tạ Di.
"Em…"
Nhưng Tạ Di lại xoay người một cái, luồn qua dưới nách anh ta chạy thoát.
"Có gì thì từ từ nói, đừng động tay động chân. Ngoài cửa có vệ sĩ đang nhìn đó, tôi không muốn ra tay quá ma͙nh đâụ"
Ý của câu này là, cô vốn định thuận tay cho Tiêu Cảnh Tích một cú quật ngã qua vai, nhưng sợ hai vệ sĩ ngoài cửa xông vào trấn áp mình bằng vũ lực, nên đành thôi.