⬅ Trước Tiếp ➡
Tạ Di xem đầy hứng thú, lúc này mới nhớ ra để hỏi Thẩm Dương Khanh bên cạnh.
"Sao anh lại nghĩ đến việc tới đây?"
"Bởi vì có thứ tôi muốn."
Thẩm Dương Khanh lấy đïện thoại ra, mở bài đăng tìm được trên "Tiểu Lục Thư" hôm qua.
Tạ Di ghé sát lại xem, đó là bài đăng quảng cáo sự kiện của trung tâm thương mại này.
Đầu ngón tay Thẩm Dương Khanh lướt qua hình ảnh và văn bản, cuối cùng dừng lại ở trang thông tin giải đặc biệt.
"Trung tâm thương mại hôm nay tổ chức cuộc thi hát cho người qua đường, giải đặc biệt là một cặp vòng tay tình nhân."
Giọng anh rấtnhẹ và dễ nghe, Tạ Di ngẩng đầu lên, vừa hay bắt gặp đôi mắt tràn ngập ý cười của anh.
"Cô Tạ, tôi muốn cái này."
Cặp vòng tay tình nhân này thực ra không hề quý giá, tuy bằng vàng nhưng cũng chỉ là một lớp mạ vàng mỏng.
So với giải nhất, nhì, ba là đïện thoại, đồ gia dụng͟͟, gói du lịch lớn thì thật sự không đáng giá.
Nhưng nó có một thiết kế nhỏ rấtđặc biệt.
Khi một người nhẹ nhàng gõ vào chiếc vòng, người còn lại dù ở bất cứ đâu cũng có thể cảm nhận được sự rung động của chiếc vòng kia.
Nhưng đây chỉ là lời quảng cáo chính thức của trung tâm thương mại để thu hút mọi người, phần lớn chỉ là chiêu trò quảng cáo, sự thật có lẽ chỉ là tɾong hai chiếc vòng được lắp một loại cảm biến nào đó.
Cái điểm "dù ở đâu cũng sẽ rung động" này có lẽ chỉ là một cách nói phóng đại.
Là người xuấtthân từ ngành công nghệ, Thẩm Dương Khanh hẳn là rõ nhất những điều này. Nhưng anh vẫn tin vào chiêu trò quảng cáo "không đáng tin" này, đặc biệt đưa cô đến đây, và chẳng hề ngần ngại bày tỏ rằng anh muốn nó.
Nhưng Tạ Di biết, thứ anh muốn đâu phải là cặp vòng này.
Chẳng qua là muốn cùng cô làm vài chuyện, cho dù có ý nghĩa hay vô nghĩa, sở hữu món đồ có thể tượng trưng cho thân phận cặp đôi, chỉ thế mà thôi.
Thế là, Tạ Di cười rạng rỡ.
"Vậy tôi đi thắng về cho anh "
"Dù sao cũng là thời gian anh mời tôi hẹn hò, vậy yêu cầu anh đưa ra, tôi đương nhiên phải đáp ứng rồi."
Ngọt quá
Đây là yêu nhau rồi đúng không? Chính là yêu nhau rồi đúng không? Tôi mặc kệ, chính là yêu nhau rồi Tạ Dương Rút Ván yêu nhau rồi
Tiêu Cảnh Tích ? Xin hỏi chút, hóa ra tɾong lúc hẹn hò đưa ra yêu cầu là có thể được đáp ứng hả? Vậy tôi lúc nãy?
Tiêu Cảnh Tích cứ phải đi the0 tự tìm ngược thế nhỉ, cần gì phải vậy.
Hahahahaha kệ đi, dù sao tôi xem thấy sướng rồi
Thích cặp này quá đi Ông Thẩm thẳng thắn nói mình muốn, bà Tạ liền đồng ý ngay tắp lự sẽ thắng về cho anh. Ai cũng chịu mở miệng nói chuyện rồi, cảm giác này tuyệt quá đi thôi.
Tuy nói câu này vào lúc ngọt ngào thế này hơi không hợp h0àn cảnh, nhưng mà… ông Thẩm bảo bà Tạ đi thi hát để thắng giải thưởng về cho anh, là nghiêm túc đó hả?
Thật ra ông Thẩm tự đi thi thắng còn nhanh hơn bà Tạ ấy chứ, nhưng chỉ là muốn làm nũng với bà Tạ thôi, hê hê, ai hiểu thì hiểu nha.
Tạ Di đã xắn tay áo chuẩn bị sẵn sàng, chỉ đợi lát nữa MC gọi người là giơ tay đầu tiên.
"Chuyện này giao cho em anh cứ phiền lòng đi "
Thẩm Dương Khanh "Ừm?"
"Xin lỗi lỡ lời, chuyện này giao cho em anh cứ yên tâm đi "
Thẩm Dương Khanh cười "Tuyệt đối yên tâm."

⬅ Trước Tiếp ➡