⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng tiền đề của sự ấm áp này là không ai để ý đến khóe môi hơi nhếch lên của Úc Kim Triệt tɾong bóng tối.
Cậu ta cụp mắt nhìn Tạ Di đang tựa vai mình, nhìn gương mặt say ngủ yên bình của cô, rồi từ từ đưa tay về phía má cô.
Vãi, tình hình gì thế này? Sao cặp này đột nhiên lại có cảnh ngọt ngào vậy?
Ông Thẩm mau tới đây Sắp có biến rồi
Không hiểu nổi, thật sự không hiểu nổi nữa. Lúc trước thì thấy Úc Kim Triệt toàn phá đám rấtphiền, hôm nay lại thấy cậu ta khá chu đáo và tỉ mỉ, làm tôi chẳng biết rốt cuộc cậu ta muốn làm gì nữa.
Úc Kim Triệt tháo kính ra sao cứ như được giải trừ phong ấn thế? Sát khí ngút trời rồi.
Tôi không cho phép Úc Kim Triệt bỏ tay cậu ra ngay
"Bốp…"
Chưa đợi tay Úc Kim Triệt chạm được vào má Tạ Di đã bị cô gạt ra trước một bước.
Cô mở mắt ra, ngồi thẳng dậy rời khỏi vai Úc Kim Triệt, nhìn cậu ta với vẻ mặt nửa cười nửa không.
"Cậu cũng chu đáo ghê nhỉ."
Úc Kim Triệt lại chẳng hề có chút chột dạ nào của kẻ làm việc xấu bị bắt quả tang, cậu ta thản nhiên nói "Nếu chị buồn ngủ thì vai em lúc nào cũng có thể cho chị dựa."
Lúc nói câu này, tɾong mắt cậu ta dường như có một loại ma lực nào đó, giống như vũ trụ đã thấy hôm nay, vừa sâu thẳm lại vừa đầy sức hút.
Nhưng rấttiếc, Tạ Di không bị lừa kiểu này.
Nhưng mà…
Lúc nãy tựa vào vai cậu ta, mùi hương ngửi được dường như có thể chứng thực suy đoán hôm nay của cô.
Hôm nay khi hẹn hò với Úc Kim Triệt, cô đã luôn ngửi thấy mùi hương thoang thoảng đó.
Ban đầu cô còn tưởng Úc Kim Triệt hứng lên nên xịt nước hoa, nhưng xem phản ứng của cậu ta sau khi cô cố tình giả vờ buồn ngủ để thăm dò lúc nãy thì…
Cô chắc hẳn đã đoán đúng.
Trong nguyên tác, Úc Kim Triệt là nhân vật phản diện, đương nhiên cũng có chút bản lĩnh.
Chuyên ngành chính của cậu ta là nghiên cứu sinh học, nhưng ngoài việc học bình thường ra, cậu ta còn thích nghiên cứu mấy thứ kỳ lạ.
Ví dụ như một loại mùi hương lạ từng xuấthiện tɾong nguyên tác.
Đó là một đoạn rấtngắn tɾong truyện gốc.
Sau khi Úc Kim Triệt nhận ra Hứa Sương Nhung thích Tiêu Cảnh Tích, cậu ta từng thử điều chế một loại nước hoa có thể khiến người khác phụ thuộc vào mình.
Khứu giác vốn mang the0 ký ức.
Ngửi một loại mùi hương lạ chứa chất gây ảo giác tɾong thời gian dài, mỗi khi ngửi thấy mùi hương đó liền sản sinh ra dopamine vui vẻ, khi đó con người sẽ bất giác sinh ra sự phụ thuộc vào mùi hương này.
Úc Kim Triệt từng nghiên cứu chế tạo nước hoa the0 hướng này và dùng lên người Hứa Sương Nhung, nhưng vì việc nghiên cứu không h0àn toàn thành công nên cuối cùng cũng thất bại.
Sau tình tiết nhỏ này, Úc Kim Triệt mới chọn cách trực tiếp dùng thuốc mê với Hứa Sương Nhung, rồi mới đến tình tiết nhốt tɾong phòng tối.

Vì đó chỉ là một đoạn rấtngắn tɾong truyện gốc, ngắn đến mức suýt bị Tạ Di bỏ qua, nên ban đầu cô không hề nhớ ra.
Chỉ là biểu hiện hôm nay của Úc Kim Triệt quá kỳ lạ, lại kết hợp với mùi hương lạ lùng mà trước đây không hề có này, mới khiến cô nhận ra điều bất thường.
Hóa ra tình tiết đã phát triển đến giai đoạn này rồi ư?
...

⬅ Trước Tiếp ➡