Không lẽ thật sự có nghề tay trái gì đó à?
Vậy mà cứ thế nhảy màn thành công? Không hổ là cô.
Đùa nhau à, thế mà đã cạy được khóa rồi? Tôi còn chưa nhìn rõ nữa, động tác tay này cũng quá là điêu luyện rồi đó.
Tôi không đùa đâu, cái này thật sự phải điều tra nghiêm túc mới được.
Tạ Di trốn thoát thành công như ngựa hoang thoát cương, tùy ý chạy như bay tɾong mê cung vườn cây.
Mê cung vô cùng phức tạp, mục đích ban đầu của tổ chương trình khi thiết lập phần này là cho rằng việc xem các khách mời quay cuồng tɾong mê cung cũng là một điểm nhấn thú vị.
Vì vậy việc lựa chọn mê cung này cũng có độ khó nhất định.
Nhưng cái gọi là độ khó trước mặt Tạ Di lại chẳng là gì cả.
Bởi vì cô biết thuật "nghe tiếng đoán vị trí".
"Đợi đã, có tiếng bước chân "
Ví dụ như bây giờ, chạy được nửa đường cô đột nhiên dừng lại, nhe0 mắt chăm chú lắng nghe âm thanh bên cạnh, rồi quả quyết nói.
"Tiếng bước chân từ phía trước bên phải truyền đến, tổng cộng bốn người, hai nam hai nữ, lần lượt là hai nhiếp ảnh gia, một PD và một trợ lý."
Nhiếp ảnh gia bên cạnh lập tức lộ vẻ kinh ngạc và sùng bái.
Ngay cả cái này cũng nghe ra được ư? Quá đỉnh rồi
Tạ Di tiếp tục nghe "Trong đó có hai người miền Bắc, hai người miền Nam, một người thế hệ 8X, hai người 9X và một người 00X. Người 00X thì kén ăn không thích ăn rau xanh, một người 9X gần đây thức khuya quá nên mắt thâm quầng, còn vị 8X kia bắt đầu hơi rụng tóc rồi…"
Tròng mắt của nhiếp ảnh gia sắp rớt ra ngoài.
Tuy quy tắc trước giờ là nhiếp ảnh gia không được nói chuyện tɾong lúc ghi hình, nhưng lần này anh ta thật sự không nhịn được "Cái… cái này cũng nghe ra được ạ?"
Giới tính nghề nghiệp thì thôi đi, đến cả kén ăn, thức khuya, rụng tóc cũng nghe ra được thì quá đáng quá rồi?
Đây là nghe tiếng đoán vị trí hay là xem bói từ xa vậy?
Cô Tạ… là thần thánh phương nào vậy?
Tạ Di nhếch miệng cười "Đương nhiên là không nghe ra rồi, toàn là tôi bịa bừa đó."
Nhiếp ảnh gia giây tiếp the0 đã chuẩn bị quỳ xuống bái sư "?"
"Ai bảo anh dùng vẻ mặt sùng bái nhìn tôi làm gì? Anh hiểu mà, con người ai cũng có lòng hư vinh, lúc này mà không ra vẻ ta đây thì đúng là thế này." Tạ Di giơ ngón cái lên.
Cô cũng thành thật ghê.
Cười chết mất, lúc này mà không ra vẻ thì đúng là Ngón cái .
Hóa ra cô Tạ đang bịa chuyện à… Ủa, sao tôi cũng tin thế nhỉ? Giây trước khi cô Tạ giải thích tôi vậy mà lại tưởng cô Tạ nói thật, phản ứng đầu tiên là đỉnh quá, sao làm được vậy? Trời đất ơi, IQ của tôi còn cứu được không đây?
Không liên quan đến IQ của bạn đâu chị gái ơi, là do bà Tạ quá thần thánh thôi.
Đúng thế, bà Tạ thần kinh đến mức làm tôi có cảm giác cô ấy làm chuyện gì cũng hợp lý cả.
Hahahahahaha đúng Chính là cảm giác đó
Rất nhanh, Tạ Di đã thông qua việc nghe tiếng đoán vị trí để tìm được Thẩm Dương Khanh đang bị nhốt tɾong chiếc lồng ở nơi sâu nhất.
Phải công nhận tổ chương trình ra tay ác thật.
Nhốt Thẩm Dương Khanh tɾong một cái lồng còn chưa đủ, Thẩm Dương Khanh ngồi tɾong lồng mà toàn thân từ đầu đến chân đều bị dây xích quấn chặt cứng.
"Quái… Quái nhân dây xích?"