⬅ Trước Tiếp ➡
"Tối nay ngủ ở đây đi. Đây là địa điểm tuyệt vời em chọn đó, sáng mai mở mắt ra là thấy bình minh luôn." Tạ Di buồn bã nhìn về phương xa, nói.
Thẩm Dương Khanh không nhịn được cười, nghiêng đầu nhìn cô cười "Buồn lắm à?"
"Cũng không hẳn… Chỉ là hơi tiếc thôi."
Tạ Di thở dài một hơi, đầu gục lên gối, cũng nghiêng đầu nhìn anh "Thế cục thuận lợi khó khăn lắm mới g͙iành được, vậy mà lại thất bại ở nhiệm vụ. Sao nhịp tim của em lại không lên nổi 130 chứ?"
Chuyện này nghĩ thế nào cũng thấy rấtkỳ lạ.
Dù thể lực có tốt đến đâu, giỏi vận động thế nào đi nữa, the0 lý cũng không đến mức nhịp tim cao nhất chỉ đạt 127, huống chi là dưới ℭường độ vận động cao như vậy của họ.
Tạ Di đột nhiên ngồi thẳng dậy với vẻ mặt kinh hãi.
Mình không phải là người thí nghiệm có cấu tạo cơ thể khác người thường đấy chứ?
Thẩm Dương Khanh nhẹ nhàng nắm tay cô, giọng nói dễ nghe ẩn chứa nụ cười nhẹ nhàng, sức ma͙nh dịu dàng tɾong giọng nói mang lại cho cô cảm giác an toàn.
"Di Di, không có gì đáng lo cả."
"Mỗi người đều là một cá thể khác biệt. Em chỉ là đặc biệt hơn người khác ở vài phương diện thôi, điều này chẳng có gì không tốt cả."
Có lẽ là do sự mệt mỏi cả ngày khiến cô buồn ngủ, hoặc cũng có lẽ ánh mắt của Thẩm Dương Khanh đã mang lại cho cô sự an tâm.
Những suy nghĩ hỗn loạn của Tạ Di bỗng dưng được xoa dịu, cơn buồn ngủ cũng the0 đó ập tới.
"Vậy thì ngủ thôi. Anh nói đúng, chuyện này cũng chẳng có gì không tốt. Ít nhất là khi người khác muốn dựa vào việc nhịp tim em tăng lên để h0àn thành nhiệm vụ thì em vẫn ổn định cực kỳ mà."
"Game thua thì thua thôi. Hôm nay chơi rấtvui. Nhưng để ngày mai vừa mở mắt đã thấy bình minh thì chúng ta vẫn nên ngủ sớm thôi."
Tạ Di nhanh nhẹn đứng dậy, bắt đầu cùng Thẩm Dương Khanh sắp xếp túi ngủ do tổ chương trình phát.
Đặt hai chiếc túi ngủ ngay ngắn thẳng hàng, sau khi xác định khoảng cách giữa hai túi vừa bằng độ dài sợi dây kéo trên cổ tay, cả hai mới cùng chui vào.
Để duy trì kết nối của dây buộc cổ tay, một tay của cả hai người đều để lộ ra ngoài túi ngủ.
Tạ Di nghiêng đầu nhìn Thẩm Dương Khanh bên cạnh, đôi mắt phản chiếu ánh trăng sáng long lanh.
Cô hê hê cười "Ngủ ngon, Khanh Khanh."
Thẩm Dương Khanh cong môi cười nhẹ, đôi mắt đào hoa tràn ngập sự dịu dàng vô tận.
"Ngủ ngon, Di Di."
Đối với anh mà nói, thắng thua tɾong trò chơi chưa bao giờ quan trọng.
Có thể ở bên cô, đó mới là điều quan trọng nhất.
Người từng ngày đêm mong nhớ khôn nguôi, giờ đây đang ở ngay bên cạnh anh, như vậy là đủ rồi.
Đạo diễn Ngưu và những người khác ở cách đó rấtxa đã sớm dựng xong lềụ
Nhìn hai người ở phía xa cuối cùng cũng chịu yên phận, ngoan ngoãn như em bé nằm ngủ tɾong túi ngủ, đạo diễn Ngưu ngáp một cái thật dài.
"Cuối cùng cũng chịu yên tĩnh rồi."
"Suốt ngày không biết lấy đâu ra lắm sức lực thế không biết. Đúng là nên để họ tham gia mấy show mạo hiểm sinh tồn…"
Lại ngáp thêm một cái thật dài nữa, đạo diễn Ngưu không chịu nổi nữa. Đợi nhiếp ảnh gia đến đổi ca trực đêm xong, ông ta mới cùng các nhân viên khác vào lều nghỉ ngơi.

⬅ Trước Tiếp ➡