Đêm yên tĩnh cứ thế trôi qua… Ừm, hình như cũng không yên tĩnh lắm.
Trên bãi cát lộng gió biển, Tạ Di đã đổi mấy kiểu tư thế ngủ khác nhau từ hình chữ I sang chữ L, rồi chữ C, chữ S.
Thẩm Dương Khanh nằm bên cạnh lại mãi không thể ngủ được.
Cái gọi là bình tĩnh chẳng qua chỉ là vẻ bề ngoài. Cả ngày hôm nay nhịp tim của anh chưa từng ổn định, mỗi khoảnh khắc ở bên cô đều là khoảnh khắc rung động.
Ở bên cạnh cô, làm sao anh ngủ được chứ.
Anh nghiêng đầu nhìn gương mặt say ngủ yên bình của cô, bất giác cong môi, đưa tay vén lọn tóc bị gió thổi bay trên má cô ra sau tai.
Hạnh phúc tɾong khoảng thời gian này như mơ như ảo.
Hạnh phúc đến mức khiến anh thường cảm thấy mình đang ở tɾong mơ, nhưng lại cảm nhận rõ ràng rằng mọi thứ đều là thật.
Chỉ cần thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này là tốt rồi.
Tạ Di đột nhiên trở mình, lăn lông lốc tới bên cạnh anh, khoảng cách giữa hai người lập tức được rút ngắn.
Thẩm Dương Khanh đang giơ cao tay chỉnh lại tư thế để tránh làm đứt sợi dây, vừa cụp mắt xuống đã thấy khuôn mặt gần tɾong gang tấc của Tạ Di.
Tim đột nhiên lỡ một nhịp, dường như không khí cũng ngưng lại tɾong khoảnh khắc.
Yết hầu của anh vô thức chuyển động, anh nín thở, chỉ sợ hơi thở cũng sẽ phá vỡ khoảnh khắc này.
Tạ Di cũng mở mắt ra đúng lúc này, đôi mắt sáng tɾong đối diện với ánh nhìn của anh.
Cứ thế mang the0 quầng thâm mắt nhìn anh chằm chằm.
"Khanh Khanh, anh ngủ được không?"
"Anh không ngủ được."
Thẩm Dương Khanh bất giác bật cười.
"Di Di, em thật không hiểu phong tình."
Tạ Di "Không, em chỉ đang nghĩ cách để thắng thôi."
Thẩm Dương Khanh "Cách chiến thắng?"
Tạ Di gật đầu "Về việc làm sao để nhịp tim chúng ta cùng lúc đạt 130, đặc biệt là của em. Chuyện này, sau khi em nhắm mắt dưỡng thần suy nghĩ hồi lâu lúc nãy, em đã nghĩ ra một cách."
Thẩm Dương Khanh chưa bao giờ để lời nói của cô rơi vào khoảng không "Ừm? Cách gì?"
"Không chắc có tác dụng͟͟ không, nhưng em muốn thử xem."
Tạ Di liếc mắt nhìn lên trời, flycam đã không còn ở đó nữa.
Lại liếc nhìn căn cứ dựng lều của tổ chương trình ở phía xa.
Hai chiếc lều dựng ở đó, bên ngoài lều có hai máy quay đang hướng về phía họ, còn nhiếp ảnh gia trực đêm thì đang gà gật.
Ở góc độ này, Thẩm Dương Khanh h0àn toàn che khuất cô, máy quay không thể thấy được động tác của cô.
Vậy thì chính là bây giờ.
Ngay lúc Thẩm Dương Khanh còn đang nghiêm túc và chăm chú nhìn cô, chờ đợi lắng nghe những lời tiếp the0.
Tạ Di đã hơi ngẩng đầu, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi anh.
Vì trời tối không nhìn rõ lắm, cô dường như chỉ hôn tɾúng khóe môi anh.
Nhưng dù vậy, cô cũng cảm nhận rõ ràng động tác hơi sững lại của anh, và cả đôi môi đang nhanh chóng ấm lên.
The0 sau đó, dường như là tiếng tim đập thình thịch của chính cô.
Tạ Di hơi lùi khỏi môi anh, đôi mắt tɾong ve0 như nước nhìn anh chăm chú ở khoảng cách chỉ tɾong gang tấc.
"Là em đang rung động à?" Cô hỏi.
Yết hầu Thẩm Dương Khanh khẽ chuyển động, dường như lúc này anh mới tìm lại được giọng nói của mình.
"Là anh đang rung động."
"Không đúng."
Tạ Di nghiêm túc cảm nhận một lát, rồi đặt tay lên vị trí trái tim mình, quả quyết nói "Là tim em đập."